Khi Đa Đệ được đưa tới Bồng Lai các, tất cả mọi người đều nói nàng ta gặp may.
Nàng ta đã gặp may.
Nhưng suy cho cùng thì Tàng Thư lâu cũng không bằng Bồng Lai các, nếu có thể đến bên cạnh Cửu nương để hầu hạ nàng, đó mới là ngày tốt!
Đa Đệ hồi tưởng lại tình cảnh ngày đó bái kiến Cửu nương, tiểu nương t.ử xinh đẹp, da sáng như tuyết ngồi ở phía sau rèm pha lê nặng nề, người mặc tơ lụa, đầu đầy châu thúy kim ngọc, còn đẹp hơn người trong tranh. Giọng nói cũng dễ nghe, có đôi khi mềm mại uyển chuyển, có đôi khi lanh lảnh thẳng thắn, lúc cười rộ lên lộ ra hai lúm đồng tiền, ngọt ngào nhè nhẹ.
Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Đa Đệ gặp Cửu nương, ngày đó lúc thi đấu đá cầu, nàng ta hầu hạ Ngũ nương và Bát nương ở trên đài cao, từng có duyên gặp Cửu nương một lần, Cửu nương còn giúp nàng ta.
Nhưng Cửu nương sẽ không để ý một tiểu tỳ nữ, cũng không nhớ rõ nàng ta.
Đa Đệ cầm một miếng thịt mà nuốt trọn.
Ngon quá đi!
Chuyện thế gian chính là không công bằng như vậy, từ nhỏ Đa Đệ đã là mạng nô tài, từ lúc bắt đầu biết chuyện đã chịu khổ, ngày nào cũng bị đ.á.n.h bị mắng, chưa từng được ăn một bữa cơm no.
Ngũ nương, Bát nương, Cửu nương lại ăn sung mặc sướng, y đến đưa tay, cơm đến há miệng, đi đường đều có vài người vây quanh ở bên cạnh, sợ họ ngã.
Đa Đệ ôm c.h.ặ.t hộp.
Sự tại nhân vi, muốn ăn nhiều thịt hơn thì nhất định phải nghĩ cách để Cửu nương chú ý tới nàng ta, đề bạt nàng ta làm thị tỳ bên cạnh.
Cứ như vậy thì ngày nào nàng ta cũng có thể ăn được thịt ngon thế này.
Cửu nương chính là một tiểu nương t.ử nũng nịu, quý nhân lớn lên trong cẩm tú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-159.html.]
Kiểu kiều nương t.ử chưa từng trải qua mưa gió này thì phần lớn tâm tư đều đơn thuần, không khó lấy lòng.
Tinh thần Đa Đệ phấn chấn, chờ thôi, nàng ta sẽ không cả đời làm nô tài cho người ta!
Mặc dù trời càng ngày càng lạnh nhưng các thiếu niên lang ở Giang Châu vẫn không chịu ở nhà, sẵn sàng chịu rét để đi dạo khắp phố phường.
Cách vài ngày, Cửu Ninh lại nhận được thiệp mời từ Tề gia, Ôn gia rủ nàng tham gia các trận đấu gà chọi.
Đám người Thập Nhất lang nài nỉ nàng đi cùng. Thấy nàng lười biếng không muốn động đậy, sáng sớm họ đã chạy đến chặn ở tiễn đạo, vừa van xin vừa nài nỉ như cầu gia gia nãi nãi ra tay cứu giúp.
Cửu Ninh nghĩ nhân cơ hội này kết giao thêm vài người cũng tốt, thỉnh thoảng dẫn theo các hộ vệ ra ngoài ngắm nghía tình hình Giang Châu.
Tướng Quân quả nhiên xứng đáng với tên gọi của nó, bách chiến bách thắng, đ.á.n.h đâu thắng đó, không gì cản nổi. Các con gà chọi của các thế gia khác ở Giang Châu đều không phải là đối thủ của nó.
Những năm qua, các lang quân Chu gia vốn không mấy được để ý, nay cuối cùng cũng có cơ hội nở mày nở mặt, vui sướng không kể xiết.
Trước đây, họ chẳng bao giờ bước chân vào trường gà chọi, giờ đây ngày nào cũng có thể thấy bóng dáng bọn họ ở đó.
Mỗi khi Cửu Ninh b.úi tóc kiểu xoắn ốc, khoác lên mình chiếc áo gấm tay hẹp, cưỡi con ngựa trắng Tuyết Cầu, được các thị vệ hộ tống phóng qua con phố dài, các lang quân lại vội vàng đẩy đồng bạn bên cạnh, lập tức chạy ra cửa đón tiếp. Họ tranh nhau đỡ nàng xuống ngựa, miệng liên tục gọi "Tiểu Cửu nương" sự nhiệt tình ấy còn thân thiết hơn cả khi gặp thân gia phụ mẫu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hôm nay, trước cửa phủ Thứ sử, người và ngựa náo nhiệt, vô cùng sôi động.
Thập Nhất lang cùng các lang quân khác cưỡi ngựa theo sau Cửu Ninh. Chủ tớ hàng chục người cưỡi ngựa hùng dũng trở về phủ, tiếng vó ngựa lộc cộc vang vọng khắp các con hẻm.
Họ vừa từ trường gà chọi trở về.
Hôm nay, Tướng Quân lại giành ngôi quán quân, cả nhóm vô cùng đắc ý, hát hò suốt đường đi. Lão bách tính hai bên đường biết họ là t.ử đệ Chu gia, thấy tuy họ cười nói vui vẻ nhưng rất có lễ độ, không quấy nhiễu tới người đi đường, mọi người đều mỉm cười tiễn họ bằng ánh mắt.
--------------------------------------------------