Hoài Lãng đứng lên, quay lại hành lễ với Cửu Ninh.
Cửu Ninh cười nói: "Ta ngửi thấy mùi rượu nên biết ngươi tới!"
Bình thường hầu cận bên cạnh Chu Gia Hành không dám uống nhiều rượu, chỉ có Hoài Lãng là trường hợp đặc biệt.
Hoài Lãng cười haha, nháy mắt với nàng: "Đừng nói với lang chủ, bằng không bầu rượu của ta sẽ bị lấy đi."
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ta thấy không phải Nhị ca muốn thu bầu rượu của ngươi, mà là ngươi sợ ta cướp rượu uống hết?"
Trên mặt Hoài Lãng lộ vẻ buồn rầu, vỗ túi rượu: "Đúng là không có bao nhiêu..."
Mấy người A Thanh kêu lên một cách kỳ lạ, mắng gã keo kiệt.
Hoài Lãng phất tay, đuổi đám tiểu t.ử đi.
Nói đùa vài câu, Cửu Ninh hỏi: "Hoài Lãng đại ca từ phía Nam tới sao?"
Hoài Lãng vội nói: "Ta không thể đỡ nổi một tiếng đại ca này..."
Cửu Ninh liếc nhìn gã.
Trong mắt Hoài Lãng hiện lên một tia kỳ lạ, rất nhanh đã khôi phục lại sự tự nhiên, cười đùa: "Người là muội muội của lang chủ, người gọi ta là đại ca, chẳng phải ta thành huynh trưởng của lang chủ sao? Không được! Không được!"
Lại nói tiếp: "Cửu nương đã cao hơn rồi, ngay từ cái nhìn đầu tiên ta cũng không dám nhận."
Nhìn gã ngó trái ngó phải, vụng về tìm cách chuyển hướng câu chuyện, trong lòng Cửu Ninh hiểu rõ.
Quả nhiên Chu Gia Hành không muốn cho nàng biết tin tức phía Nam.
Thập Nhất lang, A đại còn có thư của Chu Gia Huyên, chẳng lẽ đều bị hắn bí mật chặn lại?
Sao hắn lại làm thế?
Hoàn toàn không đáng?
Tâm trạng đầu tiên dâng lên trong lòng Cửu Ninh không phải là tức giận khi phát hiện ra mình bị che giấu, mà là một cảm giác diễn tả không rõ, bức bách, có hơi khó chịu.
Cuối cùng có bao nhiêu khó chịu, nàng không thể nói rõ. Chẳng có vết thương nên không chút đau đớn nhưng đột nhiên cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại đến mức phát hoảng.
Nàng đến cả trà bánh tinh xảo do phó tòng cố tình đưa tới cũng không muốn ăn.
Một mặt, Cửu Ninh cảm thấy mục đích tiếp cận Chu Gia Hành của mình không thuần khiết, chẳng mấy lời là thực lòng, giống như không đủ tư cách để nghi ngờ hắn.
Mặt khác, vì nhiệm vụ, cũng không thể làm quá căng thẳng với Chu Gia Hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-383.html.]
Nhưng lý trí là một chuyện, trong lòng nàng vẫn không nhịn được nổi bong bóng giống như nấu một nồi nước hoàng liên đang sôi, đắng chát, còn bỏ thêm gừng làm cay đến sặc.
Tạm thời nàng không để lộ cảm xúc.
Sau khi ăn sáng xong, Cửu Ninh nói với Hoài Lãng và A Sơn: "Mấy người hôm qua thu nhận là t.ử đệ thế gia, không thể trì hoãn. Các ngươi đi tìm vài tú nương biết thêu thùa, lấy vài bộ y phục phải có chất liệu tốt, tốt nhất là vải Lĩnh, lụa Cung, gấm thêu hoa, đừng lấy những chất vải thô qua loa kia, cũng không cần chọn màu sắc rực rỡ, đẹp mắt và trang nhã là ưu tiên nhất. Còn có khăn, mạt đầu, trang sức đội đầu, đai ngọc, giày... Thứ gì cũng phải chuẩn bị tốt, đưa tới phòng họ."
Nàng lại tỉ mỉ nói một chút về phân loại của trang sức.
Sau khi nghe xong đầu óc mấy đại lão thô kệch đều choáng váng, họ ôm đầu đau đến mơ hồ: Họ đã chú trọng như vậy từ khi nào? Cũng không phải tiểu nương t.ử xinh đẹp, chẳng phải đại nam nhân mặc một thân xêm y sạch sẽ là đủ rồi sao?
"Các ngươi thử nghĩ xem, trước đây Nhị ca đi gặp gia chủ thế gia và tới gặp thủ lĩnh bộ lạc Hồ, ăn mặc có giống nhau không?"
A Sơn lắc mạnh đầu: "Không giống, không giống, vẫn thấy thủ lĩnh bộ lạc Hồ đơn giản, chỉ cần mang đao tốt đi là được!"
Cửu Ninh tán thưởng liếc nhìn hắn ta.
A Sơn kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, đắc ý liếc nhìn những người khác.
A Thanh chậc một tiếng.
Cửu Ninh mỉm cười thúc giục A Sơn: "Mau đi đặt mua đi, những người đọc sách này khó hầu hạ nhất, lát nữa lại đổi ý, đừng đợi khi Nhị ca trở về thì tất cả đều bị các ngươi đắc tội hết!"
A Sơn gãi đầu, mặt đỏ bừng: "Nhưng... Ta không hiểu!"
A Thanh hừ một tiếng.
Cửu Ninh nhìn quanh một vòng, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của mỗi người.
"Các ngươi đều không hiểu?"
Mọi người cười haha ngây ngô.
Họ thường mang châu báu ngọc thạch, da thú và hương liệu để trao đổi hàng hóa với thương nhân Trung Nguyên. Tuy biết lụa Trung Nguyên là thứ quý giá nhưng cụ thể tinh xảo ra sao thì lại không rõ ràng.
Cửu Ninh thở dài: "Bỏ đi, để thị nữ của ta đi với các ngươi, tránh cho các ngươi ngay cả cửa cũng không chạm tới."
Đa Đệ ôm một chuỗi Phật châu, ra ngoài với mấy người A Sơn.
Khiết Đan sắp xuôi Nam để xâm lấn, phú hộ trong thành vội vã di dời cả nhà, bây giờ chợ phía Tây rõ ràng đã vắng vẻ không ít, có rất nhiều cửa tiệm nằm sát đường ngay cả ván cửa cũng không dỡ xuống.
Họ đến phủ thành trước, mấy tiểu lại lười nhác, thấy bạc mới mở miệng, bằng không gọi thế nào cũng chẳng màng tới người.
Đa Đệ nhớ rõ phân phó của Cửu Ninh, dẫn theo mấy người A Sơn đi lòng vòng ở chợ phía Tây, nhân lúc họ đang chuyển vải thì nàng ta mang Phật châu đi gửi bán. Đối phương biết được Phật châu này từ chỗ danh tăng Tuyết Đình truyền ra, lập tức không nói nhiều mà đã viết xong văn thư đồng ý, phí thủ tục rất rẻ.
--------------------------------------------------