Cửu Ninh nhướng mày, xem ra thuyết phục Hồ nhi bằng cách gọi nàng ấy là nữ anh hùng, còn không bằng nói rằng đi theo mình nhất định có cơm ăn no.
"Ngươi tên là gì?"
Hồ nhi cười hì hì: "Tên của ta là Viêm Diên, là tên a gia đặt cho ta."
Cửu Ninh ngây người.
Một lát sau, nàng trợn mắt nhìn: "Viêm Diên? Ngươi là người Sa Đô?"
Viêm Diên gật đầu: "Sao Huyện chúa biết?"
Cửu Ninh lắc đầu, miệng hơi há ra.
Trời ơi, nhặt được bảo vật rồi.
Viêm Diên, người Sa Đô, là một trong những dũng tướng dưới quyền Quan sát sứ Kiềm Châu, lập vô số chiến công. Có người nói rằng tính tình người này cổ quái, ít giao du với bên ngoài, không gần nữ sắc. Sau khi Quan sát sứ Kiềm Châu quy thuận Chu Gia Hành, người này không nhận chức quan mà mang theo số vàng bạc của Quan sát sứ trốn lên núi.
Lý do vì sao Viêm Diên tình nguyện vào núi làm thợ săn mà không chịu nhận chức quan, mọi người có rất nhiều phỏng đoán. Một số người nói nàng ấy có tầm nhìn xa trông rộng, có thể là do sợ bị trả thù nên mới rửa tay gác kiếm khi đang ở trên đỉnh vinh quang. Cũng có người cho rằng nàng ấy là cao nhận thế ngoại, chờ khi thiên hạ thái bình sẽ quay về làm ẩn sĩ.
Giờ đây Cửu Ninh đã biết lý do... Vì Viêm Diên là nữ t.ử. Trong thời loạn thế, nàng ấy có thể nổi bật nhờ tài nghệ võ thuật nhưng khi thời loạn kết thúc, nàng ấy phải vào triều làm quan, rất có thể sẽ bại lộ thân phận. Nàng ấy không muốn làm quan, đành mang theo số vàng bạc đã tích cóp chuồn mất.
Cửu Ninh lấy lại tinh thần, nhìn Viêm Diên với ánh mắt rực sáng.
Người trước mặt này là dũng tướng nổi tiếng có thể đứng cùng vài danh tướng dưới trướng Chu Gia Hành trên chiến trường đấy!
Nàng không khỏi hối tiếc, lúc nãy nên tôn trọng hơn, không nên lừa gạt Viêm Diên như vậy.
Nhưng Viêm Diên lại bị nàng lừa thật...
Có lẽ đây là... May mắn sao?
Ban đầu Cửu Ninh không có ý định g.i.ế.c Viêm Diên, giờ biết nàng ấy chính là nữ tướng tương lai dũng mãnh trên chiến trường thì càng quý trọng hơn, càng không có ý định trừng trị thật sự.
"Ta sẽ hỏi ý tổ phụ, sau khi ngài ấy đồng ý ta sẽ công khai thân phận nữ nhi của ngươi. Không chỉ những thuộc hạ và nữ tỳ của ta biết ngươi là nữ t.ử, người trong doanh trại cũng sẽ biết, sau đó ngươi nhất định sẽ gặp rất nhiều rắc rối, lúc nào cũng có thể c.h.ế.t, ngươi sợ không?"
Viêm Diên nhấc mí mắt lên, liếc nhìn Cửu Ninh.
"Huyện chúa không sợ, ta sợ cái gì?"
"Hay lắm!"
Cửu Ninh vỗ tay, cười khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-328.html.]
Nàng gọi A đại tới, nói ra quyết định của mình.
Mặt A đại đỏ lên rồi lại trắng bệch: "Huyện chúa, chuyện này... Chuyện này không ổn!"
"Không sao, trong lúc đặc biệt, hãy làm những việc đặc biệt."
Thời thế hỗn loạn, sau khi cường đạo lại hại một phương bị chiêu an, biến thành quân đội chính quy, những tên cường đạo g.i.ế.c người phóng hỏa, tội ác chồng chất cũng có thể coi là quân nhân, vì sao Viêm Diên lại không thể?
Cửu Ninh đi gặp Chu đô đốc, nói rằng nàng đã nhận được một tiểu nương t.ử trong số năm mươi tân binh.
Chu đô đốc bật cười.
Cửu Ninh quỳ ngồi trên đệm, cúi đầu: "A ông, lần này chiêu binh, tôn nhi cũng không nói rõ chỉ tuyển nam nhân."
Chu đô đốc trầm mặc không nói.
Con ngươi Cửu Ninh chuyển động, bò đến bên người Đô đốc nũng nịu: "A ông, năm mươi người vốn là chuẩn bị cho cháu làm tư binh, Viêm Diên là nữ t.ử, sau này sẽ thường xuyên ra vào viện của cháu, còn làm hộ vệ thiếp thân của cháu, nàng ấy là nữ t.ử, không phải vừa đúng sao?"
Chu đô đốc xoa xoa ch.óp mũi nàng: "Được rồi, tùy cháu nghịch ngợm đi. Sau này nếu không cẩn thận gây ra đại họa, a ông sẽ che chở cho cháu."
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh ôm cánh tay Chu đô đốc, ngọt ngào mỉm cười: "A ông, cháu sẽ không làm khó người đâu. Dù sao Viêm Diên cũng phạm quân quy, cháu bảo vệ nàng ấy, người khác ắt sẽ không phục. Cháu cũng chẳng có gì để nói, rút khỏi đợt tuyển chọn đệ t.ử Chu gia lần này. Về sau bọn Viêm Diên sẽ làm tùy tùng của cháu, mọi quy củ đều do cháu định đoạt."
Chu đô đốc nhướng mày: "Không phải cháu rất muốn thắng Đại ca và Thập Nhất lang của cháu hay sao?"
Cửu Ninh mặt mày rạng rỡ: "Một trận thắng thua có là gì, cháu nhìn xa hơn tương lai kia."
Chu đô đốc cười lớn, vỗ nhẹ trán nàng.
"Được lắm, Quan Âm Nô nhà ta cũng biết tính toán cho tương lai rồi."
Cửu Ninh chu môi: "A ông cứ nghĩ cháu chỉ biết chơi thôi sao?"
Chu đô đốc trêu nàng: "Cháu không chỉ biết chơi, cháu còn rất biết tiêu tiền nữa đấy."
Khi hai tổ tôn còn đang thân thiết trò chuyện, một gia nhân gõ cửa bẩm báo rằng Bùi Vọng Chi cầu kiến ở bên ngoài.
Cửu Ninh đứng dậy ra khỏi chính đường, vừa hay thấy Bùi Vọng Chi tay cầm phong thư, bước nhanh về phía này.
Nàng cố tình đi chậm lại.
Bùi Vọng Chi vào phòng, bẩm: "Đô đốc, đây là thư từ Thái Nguyên gửi đến."
--------------------------------------------------