Xung quanh đều là thị tỳ và phó phụ vây quanh hầu hạ.
Sợ hai tiểu tổ tông lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chung quanh trường kỷ bố trí lều xanh, vây quanh hai huynh đệ, t.h.ả.m nhung trải trên mặt đất được kiểm tra nhiều lần, dưới án kỷ cũng không để gì, ngoài hành lang rải đầy bột đuổi côn trùng có mùi gay mũi. Mỗi một thị tỳ cầm một cái vợt trúc, thấy ruồi muỗi côn trùng thì lập tức nhào tới vỗ.
Đây vẫn là phơi nắng sao?
Cửu Ninh mỉm cười bước vào đình viện.
Thập lang cùng Thập Nhất lang đang ở tuổi hiếu động, mấy ngày nay quả thật bị giày vò, thật vất vả mới có thể ra ngoài hóng gió, mới vừa nằm xuống không lâu, chợt nghe thấy từ xa truyền đến một tiếng cười nhạo hả hê khi người gặp họa.
Hai người giận dữ, ngạc nhiên ngồi dậy rồi đồng loạt nhìn về hướng âm thanh truyền tới.
Người tới có vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, mặc áo choàng cổ lật, ủng da thú, tóc dài buộc bằng lụa tơ, thắt lưng buộc bằng lụa, đeo ngọc bội đôi, túi gấm cát tường.
Áo gấm đeo ngọc, tràn đầy năng lượng.
Giữa chân mày đính hoa vàng, khi cười rộ lên, cả đình viện như rơi đầy ánh sáng rực rỡ.
Hai huynh đệ tức giận, rất muốn nghiêm mặt nhưng nhìn dáng vẻ anh khí bừng bừng của đối phương, lại nghĩ lại mình nửa c.h.ế.t nửa sống nằm ở trên giường để người ta hầu hạ...
Huhuhu, thật tức!
Lang quân và tiểu nương t.ử của Chu gia tách riêng, Cửu Ninh bái chào hai huynh đệ rồi cười tươi hỏi: "Thập ca, Thập Nhất ca, có khá hơn chút nào chưa?"
Hai huynh đệ đồng thời nghiêng đầu, không muốn nhìn dáng vẻ vênh váo tự đắc của nàng: Hừ!
Cửu Ninh mỉm cười đi xa.
Thập lang và Thập Nhất lang chậm rãi khôi phục, Ngũ nương buông tâm sự, sau khi từ học đường trở về chơi hoa cỏ với đám người Bát nương.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lúc Cửu Ninh bước vào, họ đang chơi rất náo nhiệt.
Bát nương giơ một nhánh hoa dại, cười nhạo tiểu nương t.ử bên cạnh: "Cỏ mỹ nhân của ngươi không đẹp bằng hoa của ta!"
Tiểu nương t.ử kia không phục, cố ý cù lét Bát nương nhột, các tiểu nương t.ử cười rộ lên.
Thấy Cửu Ninh bước tới, mọi người lắp bắp kinh hãi rồi yên tĩnh lại.
Sắc mặt Ngũ nương trầm xuống nhưng nhanh ch.óng trở lại bình thường, nàng ta mỉm cười đứng lên, mời Cửu Ninh chơi cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-141.html.]
"Cửu nương, hiếm khi muội tới chỗ ta, lại đây chơi cùng đi."
Cửu Ninh mỉm cười với nàng ta: "Ngũ tỷ, ta tới thăm Thập ca và Thập Nhất ca, không biết ở đây lại náo nhiệt như vậy."
Nàng nháy mắt với Hàm Thiền.
Hàm Thiền hiểu ý, nhìn ra cơ hội nói chuyện với mấy tỳ nữ bên cạnh, tìm cơ hội gặp Đa Đệ.
Bát nương nhìn thấy Cửu Ninh thì tim đập nhanh hơn vài phần, chà xát tay, đứng lên.
Hôm nay Cửu Ninh tới tìm họ, có tính là chủ động tới tìm nàng ấy chơi không?
Nhất định là như vậy! Muội muội đã chủ động tới, người tỷ tỷ như nàng ấy sao có thể lạnh nhạt với muội muội được?
Bát nương càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình không sai, chắc chắn Cửu Ninh đã do dự thật lâu mới cố lấy dũng khí tới.
Muội muội thật đáng thương...
Nàng ấy không thể dọa muội muội chạy đi!
"Cửu nương, muội lại đây." Bát nương bước lên vài bước, giữ c.h.ặ.t Cửu Ninh: "Thập lang và Thập Nhất lang không khá hơn bao nhiêu, muội lại đây chơi với chúng ta, đóa hoa này ta cho muội."
Cửu Ninh nhận hoa của nàng ấy, khóe miệng nhếch lên, cười lộ lúm đồng tiền: "Cảm ơn Bát tỷ."
Khuôn mặt Bát nương không chút thay đổi, bình tĩnh ừ một tiếng.
Thật ra trong lòng như nước sôi, ùng ục ùng ục nổi bong bóng.
Đấu hoa cỏ không có gì khó, trước đây Cửu Ninh cũng từng chơi, vừa mới ngồi xuống thì Bát nương đã đẩy tiểu nương t.ử bên cạnh ra rồi ngồi cạnh nàng.
Tiểu nương t.ử kia bĩu môi.
Bát nương sợ Cửu Ninh chịu ấm ức nên luôn đi theo cạnh nàng, chống lưng cho nàng, nàng còn chưa mở miệng, Bát nương đã mắng phân nửa tiểu nương t.ử đã thua.
Cửu Ninh không khỏi liếc mắt: ...
Có phải Bát tỷ quá phấn khởi rồi không?
--------------------------------------------------