Họ đưa lưng về phía nàng ta, đang nhỏ giọng thảo luận cái đó mà vẻ mặt rất nghiêm túc.
Hoài Lãng là người tập võ nên tai thính mắt tinh, rất nhanh gã nhận ra Đa Đệ đang tới gần, lập tức ngừng nói chuyện rồi xoay người đi xa.
Đa Đệ bước tới, trừng mắt nhìn Đường Trạch: "Vừa rồi các ngươi nói gì?"
Đường Trạch ấp úng nói: "Không có gì, lang chủ hỏi bệnh của quý chủ đã khỏi chưa, sáng nay ăn gì, ăn có ngon không, có muốn ăn gì không..."
Ngày nào Chu Gia Hành cũng phải hỏi những chuyện này.
Đa Đệ trợn mắt, hoài nghi Đường Trạch có phải đang giả ngu hay không.
Cẩn thận nghĩ lại, Đường Trạch đúng là không giống giả ngu, chính vì hắn ta vụng về nên quý chủ mới không đặc biệt ác cảm với hắn ta.
Tròng mắt vòng vo một chút, Đa Đệ tạm thời giữ chuyện này trong lòng mà cầm hoa mai vàng vào phòng.
Bệnh tình của Cửu Ninh chuyển biến rất tốt, y sĩ dặn nàng không thể để nhiễm lạnh nên trong phòng cả ngày đều được đốt vài chậu than lửa, hoa dâng trước cửa sổ cũng phải thay hai lần mỗi ngày.
Thư phòng rất trống trải, không bày biện quá nhiều dụng cụ trang trí, ở giữa trải vài lớp t.h.ả.m nhung Ba Tư dày, trên giường có hai thư án hoa lê lớn trông có vẻ bừa bộn, phía trên chất đống quyển thư, sách, chiến báo và tạp vật rải rác.
Chu Gia Hành và Cửu Ninh xếp bằng ngồi trước án thư của mình, vừa vặn mặt đối mặt, cúi đầu, xử lý công vụ của mình.
Đa Đệ rón rén bước vào, thay hoa trong bình đồng, rửa tay rồi đổi cho Cửu Ninh một chén nước cao lê thu ấm áp.
Cho tới trưa Cửu Ninh đều xem sổ sách đến mức choáng váng hoa mắt. Nàng uống vài ngụm cao lê thu, buông rơi quyển sổ trong tay rồi ngả người dựa lưng lên chiếc ỷ nạm ngọc, hai tay nắm thành nắm đ.ấ.m nhỏ, nhẹ nhàng đ.ấ.m lên tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư dưới người, thở dài một tiếng, nói: "Ta mệt quá rồi!"
Thật sự mệt mỏi!
Tuy triều đình chỉ còn danh nghĩa, thu thuế ở các địa phương đều do các tiết trấn địa phương thu lấy. Trường An ngoài việc sống dựa vào dư tích quá khứ thì hầu như không có chút nguồn thu nào, nàng chưa từng động đến bảo khố của Trường An, bạc nuôi binh, an dân đều dựa vào tài vật mà Võ Tông để lại và thuế từ đất Thục, nhưng theo chi tiêu ngày càng nhiều thì nàng buộc phải đích thân can thiệp vào sổ sách, để tránh kẻ dưới bằng mặt không bằng lòng, tự ý bớt xén.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-610.html.]
Nàng không cần hiểu hết nhưng ít nhất phải hiểu rõ trong lòng.
Quản lý sổ sách không chỉ đơn thuần là tính toán những con số mà là một công việc cực kỳ phức tạp và rườm rà. Vì một khoản mục trong sổ, nàng phải lật tìm lại toàn bộ thư từ qua lại với các quan viên đất Thục, đám người Lư công để tra rõ toàn bộ bối cảnh liên quan đến khoản mục tương ứng kia, từ việc lớn như huyện đó do quan lại nào phụ trách, thuế năm ấy được thu ra sao. Đến việc nhỏ như dưới huyện kia là xã nào, nông thôn là thôn nào, cụ thể tọa lạc nơi đâu, ruộng là ruộng khô hay ruộng nước, lương thực chính là gì, khí hậu thế nào, trong nhà có mấy người nhưng có nam đinh nào tham gia quân ngũ...
Nàng chỉnh lại cho tới trưa, đến mức choáng váng đầu óc, mới chỉ tìm ra chút manh mối.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bên tai vang lên tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải vóc cọ xát, Chu Gia Hành đặt chiến báo trong tay xuống rồi chuyển đến bên cạnh Cửu Ninh. Từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt không chớp lấy một lần, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt nàng.
Vừa nghĩ đến người trước mặt làm việc gì cũng đặc biệt nhanh, Cửu Ninh không khỏi vừa ngưỡng mộ vừa bội phục, lại có chút ghen tị nho nhỏ.
Nàng xoa ấn đường: "Mệt quá!"
Chu Gia Hành không nói một lời, một tay chống trên tấm t.h.ả.m nhung, cả người nghiêng mình phủ lên Cửu Ninh, tay kia nhấc quyển sách rồi tùy ý xếp trên án thư của nàng.
Nhìn thoáng qua trong chốc lát, hỏi: "Lúc ở Trường An, cũng mệt mỏi như vậy sao?"...
Hôm qua khi ở thư phòng, Cửu Ninh không chống cự trước sự gần gũi của Chu Gia Hành, sau đó nàng cũng rộng rãi ở lại, kể cho hắn nghe về những chuyện đã xảy ra trong hai năm qua.
Chỉ cần hắn muốn hỏi chuyện gì, nàng có thể trả lời thì đều trả lời.
Nếu nàng không rõ hoặc không trả lời được thì cũng thành thật nói cho hắn biết.
Hoài Lãng, Đường Trạch ở cạnh Cửu Ninh lâu dài, Chu Gia Hành cũng biết hai năm nay nàng đã làm gì, gặp ai.
Tuy rằng đều là chuyện hắn đã biết nhưng nghe chính miệng nàng trực tiếp kể cho hắn, cảm giác rất khác.
Ví dụ như trong thư Hoài Lãng chỉ viết hời hợt nói là nàng đi đường nửa tháng đã tới Tây Xuyên, tiếp kiến quan viên địa phương.
Mà Cửu Ninh sẽ ngồi xếp bằng trước mặt hắn, than phiền với hắn rằng trên đường đi đã cưỡi ngựa mấy ngày mấy đêm, vì sợ gặp phải loạn binh nên họ chỉ chọn những con đường gần nhất để đi, ngựa không dừng vó đến mức đùi nàng bị ma sát trầy xước, đau tới nỗi ngay cả ngồi cũng không yên.
--------------------------------------------------