Cửu Ninh suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Ngươi đi hỏi thăm xem khi nào Nhị ca của ta rảnh, ta muốn gặp huynh ấy."
Đa Đệ cảm thấy rằng lúc này không thích hợp để gặp Chu Gia Hành, môi mấp máy một hồi rồi đi ra ngoài truyền lời.
Những người hầu cận đều nói Chu Gia Hành không có thời gian, trừ những phụ tá thì không ai có mặt.
Đa Đệ truyền lại nguyên lời cho Cửu Ninh.
Cửu Ninh chỉ nói: "Vậy thì chờ xem."
Cả buổi chiều, nàng chờ đợi đến hoàng hôn nhưng Chu Gia Hành vẫn còn ở trong doanh trại.
Cửu Ninh không thấy ai đến gặp hắn, hỏi những người khác thì mới biết rằng mọi chỉ thị đã được đưa xuống, chỉ còn chờ Chu Gia Hành phát lệnh xuất quân, các tướng lĩnh đã rời đi.
Có nghĩa là, chiều nay Chu Gia Hành một mình ở lại trong lều, cái chuyện "không có thời gian" đều là lừa nàng!
Cửu Ninh không đợi nữa, trực tiếp tìm đến trước lều trại.
Hoài Lãng không dám cản nàng, thực ra gã ước gì Cửu Ninh đến đây, giúp nàng vén màn lên.
Trong lều lớn rất yên tĩnh. Chu Gia Hành ngồi trước án thư, nhíu mày, cúi đầu suy nghĩ điều gì đó.
Bỗng nhiên, có tiếng bước chân truyền đến. Hắn thấp giọng mắng một câu: "Đi ra ngoài."
Nói xong, hắn ngửi thấy một chút mùi hương ngọt nhẹ.
Hắn dừng lại động tác.
Hắn rất quen thuộc với mùi hương này.
Đó là mùi tóc của nàng, nàng rất coi trọng mái tóc của mình, mỗi lần gội xong đều thích thoa lên một ít dầu dưỡng thơm.
Hắn ngẩng đầu lên.
Cửu Ninh lập tức bước tới gần hắn, mái tóc đen dài được b.úi lỏng lẻo thành một b.úi nhỏ, vừa tắm xong thay đổi sang trang phục nam. Môi đỏ như lựu, làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt đen láy sáng ngời, không cần phải nói lời nào, ánh mắt lướt qua đã toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng. Đúng là thanh xuân tuổi trẻ, không cần trang điểm vẫn rạng rỡ, tươi trẻ vô ngần.
Giữa cái lạnh của mùa đông, trên người nàng tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, Chu Gia Hành đột nhiên cảm thấy yết hầu có chút khô khốc.
Cửu Ninh bước đến trước mặt hắn, nói: "Ta biết huynh đang vội, nên sẽ làm phiền huynh một lát."
Chu Gia Hành hạ thấp mắt xuống.
Cửu Ninh chân thành nói: "Nhị ca, những chuyện khác có thể từ từ giải quyết, hiện tại chiến sự quan trọng. Huynh ở bên ngoài nhớ phải cẩn thận."
Nói xong, nàng xoay người định bước đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-478.html.]
Vừa mới đi được một bước, tay bỗng nhiên bị nắm lấy.
Nàng quay đầu lại, Chu Gia Hành nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, hắn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi cúi đầu.
Lúc này, tâm trạng của nàng khá bình tĩnh, không rút tay lại.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành hơi dùng lực, kéo nàng ngồi xuống.
Hắn ngồi kéo nàng xuống, nếu nàng ngồi theo lực đạo, sẽ đúng lúc ngồi vào đùi hắn.
Khóe miệng Cửu Ninh khẽ giật.
Nhìn không ra, hắn lại thuần thục như thế!
Nàng không muốn ngồi lên người hắn, thay vào đó, nàng dịch sang bên cạnh và ngồi sát bên hắn.
Trên mặt Chu Gia Hành không có biểu cảm gì, dường như việc kéo nàng xuống chỉ đơn giản là vì muốn nàng ngồi xuống. Một tay hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tay kia chỉ vào bản đồ trên tấm da dê.
"Nơi này là địa điểm mà ta và A Sử Na Bột Cách đã thống nhất đóng quân."
Nghe hắn nói về chuyện chính sự, Cửu Ninh tập trung tinh thần, nhìn theo ngón tay hắn, hỏi: "Huynh vừa g.i.ế.c người của A Sử Na, có thể tin được A Sử Na Bột Cách sao?"
"Hắn chỉ là con nuôi, quan hệ với bộ tộc A Sử Na rất xa cách. Trước khi động thủ, ta đã thông báo cho hắn rồi."
Cửu Ninh à một tiếng, gật đầu.
"Ta thường nghe a ông nói..." Nàng ngập ngừng, cảm nhận ánh mắt Chu Gia Hành có chút lạnh lẽo. Trong lòng nàng lặng lẽ c.h.ử.i thầm một câu, sau đó sửa lại lời nói: "Ta nghe Chu đô đốc nói qua, Lý tư không có căn cứ ở Hà Đông. Nếu người Khiết Đan tấn công Hà Đông, ông ta chắc chắn sẽ ngay lập tức điều binh lực trở về để phòng thủ Thái Nguyên. Lúc đó, toàn bộ Trung Nguyên sẽ không có người khác xuất binh chi viện cho huynh. Huynh cần cẩn thận đề phòng điều này... Nếu Hà Đông quân không đáng tin thì tốt nhất hãy điều động quân Tống Châu, Hứa Châu..."
Nàng nói, vô tình nhìn thấy khóe miệng Chu Gia Hành hơi cong lên, dường như đang cười nên lập tức ngừng câu chuyện.
Chu Gia Hành nhìn nàng.
Nàng nhẹ giọng nói: "Ta không hiểu về việc đ.á.n.h giặc, chỉ là thuận miệng nói thôi. Có chút việc là Chu đô đốc nhắc mãi, có lẽ sẽ chút hữu ích với huynh."
Chu Gia Hành ừ một tiếng, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nói: "Đừng sợ."
Hả?
Cửu Ninh không nghe hiểu.
Chu Gia Hành chỉ vào tấm da dê, nói: "Khiết Đan mới thành lập không lâu, có ý đồ âm thầm chiếm Trung Nguyên nhưng thực lực hiện tại chưa đủ. Hiện tại, Trung Nguyên chia cắt, các thủ lĩnh địa phương không muốn hao tổn lực lượng, vì vậy họ mới có thể tiến quân nhanh ch.óng."
Cửu Ninh biết rằng hắn không phải kiêu ngạo hay xem thường đối thủ.
Khiết Đan hiện tại thực sự không phải mối đe dọa lớn nhất, vì họ vẫn chưa chiếm được mười sáu châu. Một số hào cường ở Trung Nguyên vì lợi ích cần thiết mà cúi đầu trước người Khiết Đan để đổi lấy sự ủng hộ, khiến người Khiết Đan có cơ hội tiến vào.
--------------------------------------------------