Mặc dù Lư gia gia thế hiển hách chỉ còn một huyết mạch là y nhưng đó vẫn là Lư gia tồn tại từ thời tiền Tần đến nay, một nửa văn võ bá quan trong triều đều có quan hệ cũ với Lư gia, các danh môn vọng tộc khác thông hôn với Lư gia cũng sẽ không ngồi nhìn hậu nhân Lư gia bị người khác bắt nạt.
Chu gia có thể xưng vương xưng bá ở Giang Châu nhưng ra ngoài Giang Châu, nói câu không dễ nghe thì dù có xách giày cho Lư gia cũng không xứng.
Tùy tiện đắc tội Tuyết Đình, chỉ riêng nước bọt của người ngoài cũng có thể dìm c.h.ế.t bọn họ.
Chỉ có thể đi cầu xin Cửu Ninh, nhưng Cửu Ninh lại nói mình bệnh mà không chịu giúp đỡ.
Hai nhà bận rộn đến trưa đều cảm thấy tức giận bất bình.
Nhất thời thầm mắng Ngũ thẩm ngu ngốc xốc nổi đắc tội Cửu Ninh, còn mỉa mai Chu Bách Dược là phụ thân mà quá vô dụng, đến nữ nhi cũng không quản được.
Cuối cùng trong lòng đều mắng Cửu Ninh, hôm qua còn diễu võ giương oai, bị đ.á.n.h một bạt tay đã không dậy nổi sao?
Ai mà tin?
Giả vờ giả vịt thôi.
Lão thái thái lo lắng cho tôn tử, không nhịn được mà đứng lên, vung quải trượng giả vờ muốn quỳ xuống với Chu Bách Dược.
"Cầu xin Cửu nương nể mặt lão bà t.ử này mà khoan dung độ lượng."
Chu Bách Dược sợ nhảy dựng lên, lão thái thái là người 70 80 tuổi, lần này nếu quỳ xuống thật thì danh tiếng của ông ta cũng đi tong.
Ông ta vội vàng bước tới vài bước muốn đỡ lão thái thái dậy.
Lão thái thái khóc lóc ỉ ôi: "Đáng thương cho tôn nhi mạng sống như treo trên sợi tóc của ta, Cửu nương là đường muội của nó, là thân thích trong nhà, dù có thù lớn đến mấy cũng không thể thấy c.h.ế.t không cứu chứ!"
Chúng phụ nhân đều bật khóc, từ phía sau tấm bình phong đi ra quỳ xuống trước mặt Chu Bách Dược.
Chu Bách Dược đỡ người này khuyên người kia, quả thật là sứt đầu mẻ trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-114.html.]
Chúng phụ nhân gào khóc, có kéo thế nào cũng không kéo nổi.
"Là tiểu lang nhà chúng ta sai, đắc tội Cửu nương, chỉ mong Cửu nương đại nhân không chấp tiểu nhân, bỏ qua cho nó lần này. Cửu nương không ra, chúng ta sẽ quỳ không dậy, mãi đến khi nàng nguôi giận mới thôi."
Lão thái thái đã lớn tuổi, khóc đến nghẹt thở, hai mắt trợn lên rồi ngất xỉu.
Người xung quanh vội vàng đến đỡ lão thái thái, đặt bà ta lên chiếc ghế dài trong phòng.
Ngũ nương nước mắt chảy ròng ròng, cúi lạy Chu Bách Dược, khóc như hoa lê đái vũ, nhìn thấy mà thương: "Thúc phụ, chẳng lẽ Cửu nương muốn nhà chúng ta trả giá bằng một cái mạng mới gật đầu đồng ý sao?
Chúng phụ nhân xung quanh lại khóc lớn tiếng hơn.
Chính sảnh loạn cào cào lên, Chu Bách Dược bị mười tộc nhân vây quanh chỉ trích, trong lòng bực bội, nổi giận nói: "Nghiệp chướng! Các vị thúc bá chờ một lát, ta đi vào xem sao, để xem nó còn dám giở tính trẻ con không."
Ông ta quay đầu đi tới Bồng Lai các.
Ngũ nương và mấy phụ nhân khác liếc nhau, vội vàng cất bước đuổi theo.
Chu gia sống gần nhau, cả một phường hơn phân nửa là nhà của Chu gia.
Bách tính Giang Châu rất kính trọng Chu thứ sử, không rõ Chu gia rốt cuộc có bao nhiêu nhánh, dứt khoát gọi tất cả trạch viện Chu gia là phủ Thứ sử.
Trong đó, một mình Chu đô đốc bá đạo chiếm hết một nửa trạch viện, những người nhánh khác ở nửa trạch viện còn lại.
Bên đại phòng nhân khẩu ít, phòng ốc nhiều. Bồng Lai các nơi Cửu Ninh ở nằm sâu bên trong, hành lang quanh co khúc chiết, chỉ riêng viện t.ử để trồng hoa đã có mấy cái.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mỗi một tòa viện đều vừa lớn vừa rộng, từ hành lang nhà ra đến mái hiên cũng xa, trông đơn giản như thanh nhã.
Trong nhà chúng phụ thân nhân khẩu nhiều, chỗ ở chật chội, chính phòng, sương phòng trong viện đều đã chật cứng người, ban đêm hai phu thê cãi nhau, qua hôm sau cả nhà đều biết.
Nhìn Bồng Lai các mà Cửu Ninh ở, nhớ lại khuê phòng của mình mà một đám phụ nhân đều trầm mặt.
--------------------------------------------------