Tuyết Đình ngồi ngay ngắn trước trường kỷ, thần sắc bình tĩnh, chậm rãi đặt tách trà xuống, phân phó một võ tăng phía sau: "Ngươi đi qua xem."
Võ tăng đáp ứng.
Sắc mặt tổ phụ Thập Nhất lang cứng đờ, đây là ý gì, tùy tiện tìm một hạ nhân qua loa với họ?
Chẳng phải bảo Tuyết Đình tiểu sư phụ từ bi thân thiện, trong mắt chúng sinh bình đẳng, bất luận đối với thế gia hay là đối với bách tính bình thường đều đối xử bình đẳng sao? Sao hôm nay thái độ lại lạnh nhạt như vậy?
Chẳng lẽ hai tiểu lang quân nhà họ ngày cả bách tính bình thường cũng không bằng?
Há miệng muốn nói gì đó thì tộc nhân bên cạnh đã nhanh tay lẹ mắt, sợ ông ta đắc tội với người ta nên vội giữ c.h.ặ.t ống tay áo của ông ta.
"Tuyết Đình tiểu sư phụ là đệ t.ử cao môn, khó tránh khỏi thanh cao, nghe nói người bên cạnh ngài ấy cũng tinh thông y thuật, trước tiên cứ để hạ nhân kia nhìn xem rồi nói sau, đừng mạo phạm tiểu sư phụ."
Trong lòng tổ phụ Thập Nhất lang thầm hận nhưng đang cầu người ta nên thắt lưng thật sự cứng không nổi, đành phải dẫn võ tăng về viện trước.
Chờ các tộc nhân rời đi, Chu Gia Huyên quay sang hỏi Tuyết Đình: "Độc kia có dễ giải không?"
Tuyết Đình gật đầu: "Vừa rồi có nghe ngươi nói tới bệnh trạng của họ, không tính nghiêm trọng, hai viên d.ư.ợ.c là đủ rồi."
Chu Gia Huyên yên lòng.
Quả nhiên chỉ chốc lát sau, Ẩm Mặc chạy chậm vào khách sảnh, vui vẻ nói: "Được rồi, hai viên d.ư.ợ.c được đưa vào, Thập lang đã tỉnh! Sắc mặt Thập Nhất lang cũng tốt hơn nhiều, có thể nghe thấy mọi người nói chuyện."
Lại thở dài với Tuyết Đình, nói: "Sứ quân đã chuẩn bị yến chay."
Tuyết Đình đứng lên, đội mũ trùm lên: "Không cần, nếu hai vị lang quân đã tỉnh rồi, thì không quấy rầy quý phủ nữa."
Không đợi Chu Gia Huyên nói gì, Cửu Ninh nhịn không được mở miệng giữ y lại: "Cữu cữu, người giúp ta, ta còn chưa cảm tạ người thật tốt, sắc trời bên ngoài đã tối, ở lại một đêm rồi đi."
"Đúng, ngươi xuống núi vào đêm khuya, lại lên núi vào đêm khuya, đừng nói người không chịu nổi, ngay cả ngựa cũng mệt mỏi. Nhà chúng ta cũng không thể chậm trễ khách như vậy."
Chu Gia Huyên ý bảo Ẩm Mặc đi chuẩn bị sương phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-128.html.]
Tuyết Đình vẫn lắc đầu: "Chúng ta là người xuất gia, không chú ý những thứ này. Ngươi biết ta, từ trước đến nay ta đều như thế."
Chu Gia Huyên biết tính tình y trong trẻo nhưng lạnh lùng, tuy làm việc thiện nhưng không thích giao tiếp với người khác, nên không khuyên nữa.
Trong lúc nói chuyện, y đã ra khỏi khách sảnh, các võ tăng xung quanh y đi ra ngoài.
Cửu Ninh ở phía sau tiễn thẳng ra ngoài hành lang.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Không cần tiễn nữa."
Tuyết Đình ngoảnh lại, áo choàng màu mực gần như hòa làm một thể với bóng đêm đen kịt, xoay người cáo từ với hai huynh muội.
Chu Gia Huyên và Cửu Ninh vội đáp lễ.
Cửu Ninh bảo A nhị và A tam đưa Tuyết Đình về Vĩnh An tự: "Cữu cữu đi đường cẩn thận, ban đêm gió lớn, người đi chậm một chút."
Tuyết Đình liếc nhìn nàng, tầm mắt dừng trên cổ tay nàng.
Cửu Ninh giữ nguyên tư thế giơ tay, khiến Phật châu trên cổ tay càng nổi bật.
Bởi vì biết Tuyết Đình sắp tới nên nàng cố ý để Hàm Thiền tìm Phật châu mà y tặng đeo lên, vừa rồi lúc gặp nhau còn cố ý kéo cao tay áo, cuối cùng y cũng chú ý tới.
Tuyết Đình không nói gì, vẻ mặt mơ hồ trong đêm tối.
Một lát sau, y bỗng nhiên nói với Chu Gia Huyên: "Ta nghe sư phụ nói, Chu đô đốc chuẩn bị một phần lễ sinh thần cho Cửu nương, nghĩ đến hai ngày nữa là có thể đưa đến Giang Châu."
Cửu Ninh ngây người một chút, chẳng phải Chu đô đốc ở Trường An xa xôi sao, lại chuẩn bị lễ sinh thần cho nàng?
Khoan đã, sao Tuyết Đình biết được?
Chu Gia Huyên cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng nếu là Chu đô đốc chuẩn bị kinh hỉ cho Cửu Ninh thì chắc chắn là thứ tốt, hắn ta mỉm cười, không hỏi nhiều.
--------------------------------------------------