Mấy trăm lều xếp thành hàng dọc theo chân núi, tất cả mọi người bày ra hàng hóa của mình cao giọng rao bán, chợ phiên ngày càng náo nhiệt, trước mỗi quầy hàng đều chật ních người, khắp nơi ồn ào, nói chuyện nhất định phải hắng giọng rống lên.
Những tên trộm ngựa kia đã rời đi ngày hôm qua, Cửu Ninh dạo qua một vòng, mua chút da, bảo thạch thuận tiện mang theo, nàng nghĩ rằng da có thể làm áo khoác hoặc bảo vệ đầu gối cho Chu đô đốc và Chu Gia Huyên. Cuối cùng chọn trái chọn phải, chọn một thanh loan đao tiện dụng.
Chủ tiệm tự biên tự diễn, nói thanh loan đao này của ông ta được đúc rèn từ đá thép gì đó, chào giá một trăm vàng.
Hoài Lãng ném một ánh mắt hung ác qua, chủ tiệm run rẩy rồi lập tức sửa miệng, chỉ cần ba mươi vàng.
Cuối cùng giá thành giao là năm tấm vải lụa.
Cửu Ninh cầm loan đao trở về lều, nghĩ thầm trên người mình không có một xu dính túi, lúc này chỉ có thể dùng bánh vàng mà Chu Gia Hành cho mua lễ vật tặng hắn, người ta mượn hoa hiến phật, nàng là mượn hoa tặng hoa.
Chờ khi trở lại Giang Châu, nàng phải nhớ chọn kỹ vài món bảo vật hiếm thấy trên đời tặng hắn mới được.
Buổi trưa các thành viên thương đội lục tục rời đi, dường như chuyện của Chu Gia Hành đã xử lý xong, khi Cửu Ninh trở lại lều, một mình hắn đã ngồi dựa vào trường kỷ, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cửu Ninh buông những thứ vừa mua ở hội chợ, rón rén đến gần, nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu.
Mái tóc xoăn dày tùy ý xõa tung, hai hàng lông mày rậm khẽ nhíu, mũi cao ngất, môi có hơi mỏng, quầng mắt hơi xanh trông có vẻ mệt mỏi.
Cửu Ninh nghiêng đầu nhìn hắn, duỗi tay muốn đẩy một lọn tóc xoăn trên mặt hắn ra, ngón tay còn chưa tới gần, Chu Gia Hành bỗng nhiên mở mắt, đôi mắt nhạt màu b.ắ.n ra cảnh giác lạnh như băng, tay phải nhanh như tia chớp, vững vàng giữ c.h.ặ.t cổ tay nàng.
Tay còn lại đặt lên cổ nàng, ngón tay ấn vào mạch m.á.u trên cổ nàng, ngón tay thô ráp.
Cửu Ninh không nhúc nhích, đợi thở vài hơi rồi nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Nhị ca?"
Tiếng gọi nhẹ nhàng.
Mày kiếm của Chu Gia Hành khẽ nhíu lại, đồng t.ử trở lại trạng thái bình thường, thấy rõ người trước mặt là nàng thì nhanh ch.óng thu tay về.
Hắn xoa ấn đường, không giải thích gì.
Dạo một vòng hội chợ, Cửu Ninh miệng khô lưỡi khô, rót cho mình một ly nước trắng, uống ừng ực xong rồi cũng rót cho Chu Gia Hành một tách, đưa đến trước mặt hắn: "Huynh xong việc rồi?"
Chu Gia Hành nhận lấy tách trà, liếc nhìn cái cổ trắng như tuyết của nàng, ừ một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-205.html.]
Cửu Ninh lấy loan đao vừa mới mua ta, hai tay cầm: "Nhị ca... Sau này huynh không làm phó thủ lĩnh nữa sao?"
Sắc mặt Chu Gia Hành vẫn lạnh nhạt, ừ một tiếng.
Cửu Ninh ngồi xuống bên cạnh hắn, bàn tay nhỏ bé với tới thắt lưng hắn, cởi bỏ nút da phía trên.
Chu Gia Hành cúi đầu nhìn nàng.
Cửu Ninh cười với hắn, buộc loan đao vừa mua lại, còn vỗ hai cái.
"Nhị ca, huynh không làm phó thủ lĩnh nữa, về sau phải làm sao bây giờ?"
Chu Gia Hành quét mắt nhìn loan đao rồi dời tầm mắt: "Tất cả mọi người trong tộc đều buôn bán, thành chủ thân kiêm mấy chức, đã là thành chủ, cũng là thủ lĩnh thương đội, còn là Tát Bảo, tuy ta không phải phó thủ lĩnh thương đội nhưng vẫn là vệ suất trong thành, bảo vệ sự an toàn của thành viên trong thương đội."
Một lúc sau lại nói: "Muội không cần để ý, ta là vệ suất trong thành, A Duyên Na vẫn phải nghe lệnh ta."
Cửu Ninh kề sát hắn, lấy hết can đảm lắc cánh tay hắn, thấy trên mặt hắn không lộ ra biểu cảm chán ghét nào nên tiếp tục lắc: "Nhị ca, nếu a ông mời huynh trở về, cho huynh lĩnh binh, huynh có nguyện ý trở về không?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Hành nhìn tấm bình phong Sơn Thủy Lục Khúc trong lều, lắc đầu.
"Hai ngày nay ta không thể rời đi, chờ hội chợ giải tán, ta đưa muội về Giang Châu trước."
Hắn đứng dậy bước ra ngoài.
Hai tay Cửu Ninh chống má, môi cong lên, có hơi không rõ tình hình hiện tại.
Chu Gia Hành nguyện ý cứu nàng, cẩn thận chăm sóc nàng, phái người bảo vệ nàng, ngoài miệng lại không chịu thừa nhận... Đây là vì sao?
Hắn làm việc thẳng thắn, lỗi lạc dứt khoát... Chắc không phải là người ngoài lạnh trong nóng chứ?
Chu Gia Hành muốn phái người gửi tin cho Tam lang Chu Gia Huyên.
Cửu Ninh lập tức tìm hắn lấy giấy b.út, ngồi xếp bằng trước thư án, tự mình viết thư cho Chu Gia Huyên. Trong thư, nàng bảo rằng mọi chuyện đều ổn, chỉ ít ngày nữa sẽ trở về Giang Châu, khuyên hắn ta không cần lo lắng.
Viết được nửa bức thư, nàng ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên ý nghĩ, rồi quay sang hỏi Chu Gia Hành đang cúi đầu sắp xếp hành lý: "Nhị ca... Thành thật nói cho huynh biết, từ sau khi huynh rời khỏi Giang Châu, ta rất lo lắng cho huynh, vẫn luôn để A tam đi theo huynh để biết tình hình gần đây của huynh... Chắc chắn hắn đang ở gần đây, có thể để hắn hộ tống ta trở về không?"
--------------------------------------------------