Một lát sau, nàng ấy lấy lại tinh thần, vỗ hai tay, cười nói: "Ta nhất định sẽ dốc hết sức ứng phó, tuyệt đối không phụ tín nhiệm của điện hạ!"
Cửu Ninh động viên Viêm Diên vài câu, nhìn nàng ấy cáo lui ra ngoài.
Từ nhỏ Viêm Diên đã lớn lên nơi sơn dã, có sự nhạy cảm và lý trí của động vật, là tướng tài trời sinh.
Trên đường về phía Bắc lên Trường An, Cửu Ninh đã dặn dò Viêm Diên đi theo bộ hạ của Chu Gia Hành ra ngoài rèn luyện.
Mỗi lần Viêm Diên đều hào hứng ra ngoài.
Lần đầu huynh đệ Tần gia ra chiến trường đã bị dọa đến bắp chân run cầm cập, mà Viêm Diên cách đó không ra đã giơ đao c.h.é.m được mấy cái đầu người.
Chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của Viêm Diên nữa, Tuyết Đình thở dài, nói: "Dương tiết độ sứ cổ hủ, sẽ không đồng ý thăng chức tướng quân cho Viêm Diên."
Dù sao Viêm Diên cũng là nữ t.ử, dù có lập được chiến công thì Dương tiết độ sứ cũng sẽ không phá lệ cho nàng ấy.
"Chuyện này không cần Dương tiết độ sứ gật đầu."
Cửu Ninh nói như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, nàng giương mắt nhìn Tuyết Đình.
"Thúc thúc, người đang giúp ta hay là muốn cứu Lý Hi?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Nàng biết khi còn bé Tuyết Đình lớn lên trong cung, từng làm thư đồng cho Lý Hi và Lý Chiêu.
Tuyết Đình nhìn nàng một hồi, y mỉm cười, có chút bất đắc dĩ.
Y cúi đầu, lấy một chuỗi Phật châu màu xanh vàng từ trong tay áo ra.
Phật châu này là lễ vật sinh thần y tặng cho Cửu Ninh, sau đó lại trải qua gian truân rồi quay về tay y.
Y chưa từng nói với Cửu Ninh rằng xâu Phật châu này y thắng được vào lần đầu tiên tham gia pháp hội biện kinh.
Khi đó y còn nhỏ, mỗi ngày đều lui tới với thiếu niên lang trong Ngũ lăng Trường An, quần là áo lụa, giục ngựa rong ruổi, khí phách hiên ngang, trên người còn giữ vài phần ngông cuồng của thiếu niên.
Sau pháp hội biện kinh kia, y khẩu chiến với các tăng nhân, danh chấn Trường An.
Vậy nên mặc dù xâu Phật châu này không tính là đặc biệt quý giá nhưng có rất nhiều người biết trong tay y có một xâu Phật châu Đông Di như thế.
Y đưa xâu Phật châu này cho Cửu Ninh.
Bởi vì y dốc lòng học Phật pháp, rời xa thế tục, y sớm đã chẳng còn là thiếu niên lang năm đó khẩu chiến với hơn mười vị cao tăng đến mức họ á khẩu không trả lời được trước mặt mọi người rồi.
Tất cả tương lai đầy hứa hẹn kia như bọt nước trong mộng, như sương cũng như chớp, cứ thế rồi thôi.
Y coi nhẹ thế sự, thực căn thanh tịnh. Đủ loại chuyện trên thế gian, nam nam nữ nữ, trong mắt y chẳng qua chỉ là công dã tràng.
Lo lắng duy nhất của y chốn phàm tục cũng chỉ có nàng.
Vấn đề này của Cửu Ninh, y căn bản không cần do dự.
"Đương nhiên là giúp Công chúa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-498.html.]
Tuyết Đình cúi đầu, cách tay áo nâng cánh tay của Cửu Ninh, đeo Phật châu lên tay nàng.
Ánh nắng từ trên đỉnh trướng chiếu vào, chiết xạ nên màu sắc xinh đẹp của Phật châu, càng làm cổ tay trắng như mỡ đông của nàng thêm diễm lệ.
Tuyết Đình thu tay lại.
Nếu như nàng là tiểu nương t.ử khuê các bình thường, y sẽ tiếp tục làm một người xuất gia, âm thầm bảo vệ nàng, không quấy rầy cuộc sống của nàng.
Nàng muốn khôi phục thân phận, vậy y sẽ dốc toàn lực phụ tá nàng, làm bạn bên cạnh nàng, giúp nàng quét dọn chướng ngại vật.
Y sẽ là trưởng bối, bằng hữu, bộ hạ trung thành nhất của nàng.
Cho đến ngày y c.h.ế.t đi.
Cửu Ninh nhìn Phật châu trên tay, giật mình.
"Thúc thúc..." Nàng cười cười: "Ta lợi dụng Lý Hi, người không tức giận à?"
Tuyết Đình cũng cười.
Y rất ít khi cười, nụ cười này quả nhiên là mang cảm giác như nét đẹp thoáng qua.
"Những người khác có liên quan gì đến ta?" Y nói với nàng.
Cũng là đang tự nhủ.
Cửu Ninh đột nhiên có cảm giác hốc mắt mình nóng lên, nàng che giấu mà cúi xuống nhẹ nhàng xoa Phật châu.
Rất nhanh Tuyết Đình đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt ngày thường: "Ngươi muốn tìm Lý Hi, là muốn lợi dụng thân phận của hắn ta mà cướp đoạt Đông Xuyên?"
Cửu Ninh gật đầu.
Lệnh chư hầu hiệp trợ thiên t.ử.
Nàng không sai khiến được chư hầu nhưng ít ra có thể khống chế đất Thục. ...
Đêm nay, bên ngoài doanh trại quân đội truyền đến tiếng vó ngựa.
Thân binh tuần tra thông báo, Dương Giản trở về.
Trước đây Dương Giản giả vờ đồng ý với Đặng thứ sử sẽ cùng "cứu giá", cũng nói được làm được mà điều mấy ngàn bộ binh tới giúp Đặng Đại lang, bề ngoài là giúp đỡ tìm người nhưng thật ra là lén chuẩn bị tìm được Lý Hi thì lập tức đưa người đến phủ Thành Đô.
"Tìm được rồi."
Nhìn thấy Cửu Ninh, Dương Giản lập tức thông báo cho nàng tung tích của Lý Hi.
Cửu Ninh tỏ ra lo lắng, hỏi: "Ở đâu? An toàn hay không?"
Dương Giản nói: "Bọn họ còn đang ở T.ử Châu. Đêm đó bọn họ cố ý làm ra động tĩnh lớn như vậy, giả giả thật thật để Đặng thứ sử cho rằng bọn họ đã chạy khỏi T.ử Châu. Thật ra bọn họ không đi được bao xa, vẫn trốn trong nội thành! Điều tra quân sĩ ra vào tòa nhà kia ba lần, thế mà không lần nào nhìn ra điểm bất thường! Nếu như không phải bọn họ chủ động tìm ta, ta có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra bọn họ còn ở trong thành!"
--------------------------------------------------