Từ trước đến nay, Cửu Ninh viết thư luôn mang phong cách nhiệt tình và phóng khoáng.
Có lẽ chính nàng cũng không nhận ra, mỗi lần hạ b.út viết lách lưu loát, dù chỉ ghi lại vài chuyện vụn vặt thường ngày cũng có thể lấp đầy mười mấy tờ giấy.
Chu Gia Hành thích đọc thư của nàng, dù nội dung đôi khi chỉ toàn kể những chuyện vụn vặt liên quan đến người khác.
Nàng lải nhải kể cho hắn về những việc hàng ngày của mình, những gì mà các thị nữ chuẩn bị cho nàng, những loại bánh kẹo tinh xảo, việc luyện tập mỗi ngày có tiến bộ thế nào, gặp ai và thắng bao nhiêu trận đấu... Những dòng chữ chỉ là những câu chuyện nhà nhàm chán, không có gì đặc biệt.
Nhưng Chu Gia Hành lại xem rất chăm chú.
Mỗi lần nhận được thư, một cảm xúc vô cùng bình thản và yên bình tràn đầy trong tim hắn.
Cầm lá thư, nhìn những nét chữ quen thuộc, hắn gần như có thể hình dung ra Cửu Ninh đang cầm b.út viết. Nàng ngồi ngoan ngoãn ở đó, bắt chéo chân, tư thế có phần lười biếng. Khi cảm thấy có người nhìn, nàng lập tức thẳng lưng, tỏ ra rất nghiêm túc nhưng không lâu sau lại trở về vẻ thoải mái như cũ.
Chữ viết của nàng rất đẹp.
Khi nghe ai đó khen ngợi mình, nàng chắc chắn sẽ rất đắc ý, môi mím nhẹ, mắt cong cong.
Vừa không giấu được vẻ tự hào, vừa cố tỏ ra kiêu kỳ, khóe mắt liếc ngang, cằm nhỏ nhắn hơi ngẩng lên, ánh mắt như có một cái móc, toát ra một chút tự mãn khiến người khác không thể không muốn đưa tay vuốt ve."
Trước kia, Chu Gia Hành chỉ nhận thư nhưng không hồi âm lại, mặc dù Cửu Ninh sẽ than phiền vài câu nhưng sau đó vẫn tiếp tục viết thư cho hắn theo như đã hẹn.
Sau đó nàng bực mình và lần tới đặt trên bàn làm việc của hắn là tờ giấy trắng.
Chu Gia Hành không nói với Cửu Ninh rằng thực ra khi nhận được những tờ giấy trắng đó, hắn cũng rất vui mừng.
Bởi vì nàng đối với mọi người đều không chút để tâm, nhìn như đối xử với ai cũng tốt, thực ra chỉ là không quan tâm mà thôi.
Giống như việc tính toán, nàng tính toán rất rõ ràng, đợi mọi thứ được giải quyết xong xuôi rồi thì nàng mới vỗ tay bỏ đi.
Chỉ có đối với những người đặt trong lòng, thực sự thân thiết, nàng mới bộc lộ cảm xúc thật của mình.
Ví dụ như khi nàng biết về sự che giấu của hắn trong khoảng thời gian đó, nàng tức giận, trốn tránh, cãi vã với hắn, lạnh lùng đáp trả.
Nàng nghĩ rằng làm vậy sẽ khiến hắn nổi giận.
Thực tế là không.
Càng bối rối, càng giận dỗi, Chu Gia Hành lại càng bình tĩnh hơn.
Chỉ khi nàng thực sự quan tâm đến hắn, mới có thể mạnh mẽ và trực tiếp biểu đạt sự tức giận và bất mãn của mình, khác với trước đây, dù hắn làm gì thì nàng vẫn luôn cười và tha thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-508.html.]
Chu Gia Hành rất thích nhìn Cửu Ninh bộc lộ tính khí nhỏ nhặt của mình. Thậm chí còn cảm thấy thích thú.
Nếu hắn có thể lạnh lùng hơn, hắn có thể dùng cách khác để buộc Cửu Ninh phải đối mặt với chính mình.
Nhưng... Hắn không đành lòng.
Khi nàng định rời khỏi, hắn không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, chỉ muốn trực tiếp khiêng nàng lên ngựa, đưa trở lại quân doanh, rồi cho người canh gác, không phân biệt ngày đêm. Xem nàng còn chạy đi đâu được nữa.
Tuy nhiên, nàng chỉ cần một cái ôm để hoàn toàn hóa giải cơn giận dữ đang cháy trong lòng hắn.
Giống như ánh mặt trời làm tan chảy tuyết dày cả thước.
Trông có vẻ mềm mại nhưng lại khiến người ta không thể chống đỡ.
Nàng không cần phải mở miệng nói chuyện, không cần phải dốc sức bịa đặt dối trá với hắn...
Không cần làm gì cả, nàng đã đủ để thao túng hắn.
Chẳng sợ nàng vô tình cười nhạo hắn, lợi dụng hắn, liên kết với người ngoài hại hắn, hắn vẫn không thể nhẫn tâm.
Chu Gia Hành biết rằng, vào khoảnh khắc hắn đồng ý để Cửu Ninh rời đi, nàng cũng đã nhận ra điều này.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đáng lẽ nàng phải lợi dụng điều này, nhưng nàng không làm thế.
Từ từng bước một tính kế khiến Cửu Ninh rời khỏi Giang Châu Chu gia, đến khi mạnh mẽ dẫn nàng rời đi Trường An, cuối cùng là đêm đó, nói lời tạm biệt dưới ánh trăng... Dù đôi lúc sẽ mất kiểm soát nhưng mọi sự đều cơ bản nằm trong dự kiến của Chu Gia Hành, không thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Cho đến đêm đó.
Một vầng trăng sáng treo giữa trời đêm, Cửu Ninh mặc áo gấm, đứng trên ngựa cao, nhìn xuống hắn, môi cười mắt cong.
Nàng thản nhiên thừa nhận sai lầm của mình: Nhị ca, trước đây ta đã sai, đúng là ta đã lừa chàng.
Rồi sau đó nghiêm túc chỉnh lại hắn: Nhị ca, chàng cũng sai rồi, cách làm của chàng không đúng.
Đôi khi nàng bướng bỉnh đến ngây ngô. Làm người dở khóc dở cười, không có cách nào với nàng.
Trong mắt nàng, khi thích một người, phải rất vui vẻ. Nếu không vui vẻ, đó chắc chắn là cách làm không đúng.
Không giống như Chu Gia Hành, dùng cách ích kỷ để giam giữ nàng, ép buộc nàng thừa nhận tình cảm của hắn.
--------------------------------------------------