Nửa tháng qua, không ít quân lính đến thuyết phục gã ta, khuyên gã ta đầu hàng, nhưng A Sử Na Bột Cách không đồng ý.
Bây giờ, Chu Gia Hành nói sẽ thả gã ta đi.
A Sử Na Bột Cách ngẩng đầu lên, cười nói: "Ta sớm đã biết, sẽ có ngày ta thất bại trong tay ngươi."
Gã ta không nhắc đến chuyện phóng hỏa đêm đó, vì nếu Chu Gia Hành có thể dự đoán trước nguy hiểm, chắc chắn sẽ biết rõ ai là người đứng sau.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nếu không thì Hoàng Phủ Siêu làm sao có thể đợi trên con đường đi đến Tề Châu, đợi lúc gã ta mệt mỏi mới ra tay tấn công.
Hoàng Phủ Siêu không cần làm gì, chỉ cần yên lặng quan sát là đã tìm được thời cơ tốt nhất để đ.á.n.h bại gã ta.
Chu Gia Hành nhìn mặt sông mờ sương, trên mặt không có biểu cảm gì.
A Sử Na Bột Cách xoa xoa tay, đột nhiên nói: "Ta muốn hỏi ngươi một câu."
Gã ta dừng lại một lúc.
"Ta là dòng dõi vương tộc Ba Tư lưu vong nhưng lại mang tên của người Đột Quyết, được người Sa Đà nhận nuôi, lớn lên ở Trung Nguyên... Ta không biết mình rốt cuộc là ai, không ai thật lòng tiếp nhận ta. Tô lang, ngươi đã ân đoạt nghĩa tuyệt với thân phụ từ lâu, mẫu thân ngươi là côn nô đến từ phương Bắc xa xôi, ngươi từ nhỏ đã lưu lạc phố phường, theo thương đội Túc Đặc đi qua sa mạc mênh m.ô.n.g, đi khắp các bộ lạc... Trong lòng ngươi, ngươi cảm thấy mình là ai? Chu bộ, Giang Châu, hay là người Túc Đặc?"
Chu Gia Hành nâng mắt, dưới hàng mi dày là đôi mắt tĩnh lặng, ánh lên vẻ trong trẻo như mặt hồ.
"Bột Cách, ta chính là ta, không cần ai công nhận."
A Sử Na Bột Cách ngây người.
Giọng điệu Chu Gia Hành bình tĩnh: "Ta cũng lớn lên ở Trung Nguyên, ta đọc sách, học hỏi, tôn trọng văn hóa Trung Nguyên. Bất kể trong huyết mạch ta chảy dòng m.á.u gì, ta chính là ta."
A Sử Na Bột Cách sừng sờ nhìn hắn.
Chu Gia Hành giơ tay gạt đi những giọt nước trên thành thuyền, nhìn về phía bờ sông xa xăm, chầm chậm nói: "Đế quốc già cỗi này từng rộng lượng tiếp nhận các dân tộc ngoại lai, bọn họ mạnh mẽ, tự tin, thân thiện, khoan dung. Những vị vua tài năng, thông minh, biết trọng dụng nhân tài, lắng nghe khuyên can, ổn định quốc gia, mở rộng lãnh thổ, dân chúng an cư lạc nghiệp, đất nước thịnh vượng. Nhưng sau đó họ suy tàn, bắt đầu nội đấu, triều chính mục nát, dân chúng sống trong cảnh khốn cùng. Bột Cách, ta lớn lên trong phố thị, ta biết cảm giác sống sót trong loạn thế là như thế nào."
Gió thổi vù vù qua tai, mặt sông thổi lại một mùi tanh nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-593.html.]
Chu Gia Hành quay đầu, nhìn A Sử Na Bột Cách, bình tĩnh nói: "Trong thời loạn này, lui về thì chỉ có thể bảo vệ bản thân, tiến lên thì cùng các hùng bá tranh đoạt, giành lại sông núi, bình định thiên hạ, kết thúc cảnh loạn lạc. Đến lúc đó, ngươi là ai, là do chính ngươi quyết định."
Ánh sáng ban mai xuyên qua đám mây, chiếu xuống boong tàu, năm chiếc lâu thuyền khổng lồ phá sóng, tiến vào trong ánh sáng vàng nhạt của bình minh, như rồng bay trên mây, mạnh mẽ và uy nghi.
A Sử Na Bột Cách rất lâu không nói được lời nào, yết hầu chuyển động, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Gã ta biết rằng Chu Gia Hành không phải nói suông.
Sau khi hợp tác với Hà Đông quân để đ.á.n.h đuổi Khiết Đan, Chu Gia Hành không hề buông lỏng, những chiếc lâu thuyền này chắc chắn là chuẩn bị cho kế hoạch xuôi Nam sau này.
Phương Bắc có Tuyên Vũ, Hà Đông, phía Nam có Trấn Hải, Vũ Uy, Thanh Hải... Những trấn mạnh mẽ này trong tương lai sẽ chào đón hàng chục vạn quân đội dưới quyền Chu Gia Hành.
Sự trỗi dậy của Chu Gia Hành chỉ mới bắt đầu.
Sau một lúc im lặng, A Sử Na Bột Cách thở dài một tiếng, giọng nói khàn khàn, khó khăn nói: "Chu lang, ta thất bại trong tay ngươi, ngươi không g.i.ế.c ta, ta nợ ngươi một mạng... Nhưng cuối cùng ta không thể phản bội nghĩa phụ của mình."
Chu Gia Hành không đổi sắc mặt, khẽ gật đầu, nói: "Ta để ngươi đi, sau này ta sẽ tự dẫn quân đ.á.n.h lấy Tề Châu, Thanh Châu."
A Sử Na Bột Cách nhắm mắt lại, ôm quyền chào hắn rồi xoay người bước đi.
A Sử Na Bột Cách có thể tìm cái c.h.ế.t nhưng cái c.h.ế.t không có ý nghĩa gì, Chu Gia Hành coi gã ta là bằng hữu, gã ta không thể phụ tình bằng hữu này.
Khi đến cầu thang, A Sử Na Bột Cách dừng bước.
"Chu lang, ta rất ngưỡng mộ ngươi, ngươi luôn biết mình muốn gì."
Chu Gia Hành rất kiên định, sự kiên định này tỏa ra từ tận xương tủy, giống như ngọn núi vững chãi, hùng vĩ, không thể lay chuyển. Dù hắn gặp bao nhiêu cực khổ, bị bao nhiêu người chế giễu, khinh thường, hắn vẫn không thay đổi, không bao giờ vì sự chà đạp của người khác mà cảm thấy mơ hồ.
A Sử Na Bột Cách thở dài một hơi, sự khó chịu trong lòng như theo tiếng thở dài ấy mà tan biến.
Gã ta quay người đi xa.
Chu Gia Hành không nhìn theo, mắt nhìn xuống mặt sông, ánh mắt chìm xuống.
--------------------------------------------------