Y là hòa thượng, hòa thượng thường có thể lặng lẽ qua lại với các phe phái mà không khiến những người khác nghi ngờ, nhất là khi Tuyết Đình còn là hòa thượng thành danh sớm như thế. Y là thượng khách của rất nhiều quan lại quyền quý, luôn có thể thần không biết quỷ không hay thám thính được tin tức.
Cửu Ninh nói: "Dù sao có cũng tốt hơn không."
Tuyết Đình giao danh sách cho nàng.
Cửu Ninh nhìn lướt qua danh sách một lần, nàng lấy ra một tấm da dê và chỉ vào một vòng tròn trong đó, hạ giọng hỏi Viêm Diên: "Nếu như cho ngươi tám ngàn người, ngươi có thể đ.á.n.h hạ một thành trì không?"
Viêm Diên dám tay không vật lộn với hổ, xưa nay không e ngại bất kỳ thử thách nào, nhưng khi nghe vấn đề này, nhịp tim của nàng ấy vẫn nhanh hơn một chút.
Rất nhanh nàng ấy đã bình tĩnh lại, siết tay nói: "Ta không biết có thể đ.á.n.h hạ được không nhưng ta dám làm!"
Cửu Ninh gật đầu
Tuyết Đình nhíu mày, hỏi: "Ngươi muốn đ.á.n.h hạ Miên Châu?"
Cửu Ninh ừm một tiếng.
Tuyết Đình nhìn vào tấm da dê, hỏi: "Vì sao không phải là Lãng Châu, Lợi Châu, Kiếm Châu hay Long Châu?"
Cửu Ninh lắc đầu, nói: "Thứ nhất, mục tiêu Lợi Châu, Long Châu, Kiếm Châu quá lớn, chúng ta không nắm chắc được. Thứ hai, dù có đ.á.n.h hạ cũng không thủ được. Miên Châu thì khác, là nơi xa xôi, ít khó khăn hơn."
Tuyết Đình liếc nhìn nàng một cái.
"Ngươi muốn lấy Tây Xuyên?"
Không đợi Cửu Ninh trả lời, y đã phản đối: "Dương tiết độ sứ đã cắm rễ ở Tây Xuyên nhiều năm, phủ thành Thành Đô tường cao dày, lương thực dự trữ dồi dào, dễ thủ khó công... Thêm vào đó, về tình về lý, chúng ta không nên mưu tính địa bàn của Dương tiết độ sứ."
Cửu Ninh lắc đầu: "Không phải Tây Xuyên, mà là Đông Xuyên."
Tuyết Đình nhíu mày.
Cửu Ninh nói tiếp: "Phụ t.ử Dương tiết độ sứ xuất binh giúp ta, đương nhiên ta sẽ không cướp Tây Xuyên, mà muốn cướp được Tây Xuyên thì phải mượn đường Đông Xuyên. Thay vì bỏ gần tìm xa, không bằng khống chế Đông Xuyên trước."
Tuyết Đình hỏi: "Ngươi mới nói, chúng ta không chắc sẽ thủ được một tòa thành, huống chi là đ.á.n.h hạ mười hai châu Đông Xuyên?"
Cửu Ninh cười khẽ, nói: "Chúng ta không giữ được nhưng Dương tiết độ sứ làm được."
Tuyết Đình kịp phản ứng: "Để Dương tiết độ sứ đi chiếm đoạt Đông Xuyên?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-497.html.]
Cửu Ninh lắc đầu nói: "Đông Xuyên và Tây Xuyên gắn bó như môi với răng, bất kể là ai muốn lấy Tây Xuyên thì nhất định phải mượn đường Đông Xuyên. Đồng thời, nếu như chiếm được Tây Xuyên trước thì việc đ.á.n.h lén Đông Xuyên sẽ dễ như trở bàn tay. Vậy nên mấy người Dương tiết độ sứ và Đặng Khuê thường có bất hòa nhưng từ đầu đến cuối vẫn giữ mối quan hệ hòa thuận, nhiều lần bắt tay chống lại ngoại địch. Nếu như chúng ta vượt lên trước khống chế Đông Xuyên, lại có những người khác tiến đ.á.n.h, mặc kệ Dương tiết độ sứ vì tự vệ hay vì cái gì khác, ông ấy đều sẽ dốc toàn lực giúp chúng ta bảo vệ Đông Xuyên."
Còn có hai điểm nữa:
Đầu tiên, một khi Đông Xuyên loạn thì chắc chắn Dương tiết độ sứ phải nhúng tay, mà ông ấy sẽ càng vui hơn khi nhìn thấy Đông Xuyên rơi vào tay đồng minh, đến lúc đó chắc chắn sẽ góp sức giúp Cửu Ninh.
Tiếp theo, sau khi lấy được Đông Xuyên, Dương tiết độ sứ ném chuột sợ vỡ bình, mới có thể thật sự trở thành đồng minh của Cửu Ninh.
Còn nữa, Lý Hi bị tạm giam ở T.ử Châu, Cửu Ninh giành Đông Xuyên, nàng sẽ không cần lấy cớ mà nói thẳng là vì cứu Lý Hi.
Cứ như vậy, nàng không chỉ chiếm lý mà còn có thể có lý do để khai hỏa.
Cuối cùng mặc kệ Lý Hi sống hay c.h.ế.t, dù sao thì thân phận của nàng cũng sẽ được mọi người chấp nhận.
Tuyết Đình thở phào nhẹ nhõm.
Y sợ Cửu Ninh chỉ vì cái lợi trước mắt, lấy thân phận nữ nhi của Võ Tông mê hoặc Dương tiết độ sứ rồi cướp Tây Xuyên.
Như thế sẽ khiến nàng gặp bất lợi và ảnh hưởng đến thanh danh của nàng.
Giành Đông Xuyên trước, sau đó lấy tình lấy lý thuyết phục Dương tiết độ sứ, đồng thời dùng lợi ích gắn kết đặc biệt giữa Đồng, Tây Xuyên để khiến Dương tiết độ sứ gật đầu, đúng là biện pháp tốt nhất.
Viêm Diên đứng một bên, nghe hai người bàn luận kế hoạch tới lui, chờ đến khi cả hai im lặng, nàng ấy mới không nhịn được hỏi: "Ai có thể đ.á.n.h hạ Đông Xuyên?"
Cửu Ninh mỉm cười, hai tay đặt lên vai Viêm Diên.
"Ngươi lấy Miên Châu trước đã, thừa dịp Đặng Khuê phân tâm, chúng ta sẽ từng bước xâm nhập các quận huyện xung quanh... Ta chắc chắn có thể thuyết phục được Dương tiết độ sứ cho chúng ta mượn binh, về phần cuối cùng có lấy được Đông Xuyên không thì phải nhờ vào tướng quân là ngươi rồi."
Viêm Diên há to miệng.
Một lúc lâu sau, nàng ấy gãi cổ, nói năng lộn xộn: "Ờm, tướng quân? Lấy đâu ra tướng quân?"
Cửu Ninh gõ vào tấm da dê trên thư án.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Chỉ cần có thể đ.á.n.h hạ được Miên Châu, rất nhanh ngươi sẽ trở thành tướng quân."
Mãi mà Viêm Diên không khép miệng lại được, vẻ mặt như đang nằm mơ.
--------------------------------------------------