"Tìm hắn làm gì?" Tỳ nữ không hiểu lắm nhưng vẫn đi tìm Chu Gia Hành theo lời dặn của nàng.
Vừa đi được mấy bước, đúng lúc nhìn thấy thiếu niên tóc xoăn đi ngang qua hành lang, tỳ nữ vui đến phát khóc, nàng ấy bước tới bắt được hắn: "Mau lên, Cửu nương tìm ngươi!"
Chu Gia Hành đã sớm nghe bên này ầm ĩ rối loạn, vốn hắn không muốn quản nhiều nhưng chân lại không khống chế được mà đi tới.
Khi nhìn thấy Cửu Ninh mặt mày tái nhợt nằm trong lòng v.ú già, hắn nhíu c.h.ặ.t mày.
Vừa rồi còn có thể dùng roi quất người...
Chu Gia Hành ngồi xổm xuống, không kịp nói gì, Cửu Ninh nhìn thấy hắn, hai mắt lập tức tỏa nàng, nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.
Ngón tay lập tức hết đau.
Cửu Ninh thử vẫy tay, thật sự không đau chút nào, cảm giác đau như bị kim đ.â.m khi nãy đã biến mất hoàn toàn.
Quả nhiên suy đoán là thật!
Cửu Ninh giương mắt, dò xét Chu Gia Hành kỹ càng thêm lần nữa.
Nếu có thể thu phục Chu Gia Hành làm tiểu đệ của mình thì tốt rồi.
Chu Gia Hành cứ như vậy bị Cửu Ninh bắt về Bồng Lai các.
Mùa thu đã về sâu, cây hồng trong sân đã treo những quả to bằng nắm tay, xanh xen lẫn sắc đỏ, vẫn chưa chín tới.
Một ao sen vẫn duyên dáng đứng thẳng, tràn đầy sức sống, nhìn qua sẽ thấy trước mắt xanh biếc, sóng xanh dập dờn. Lứa hoa sen cuối cùng vừa nở hết, vẫn chưa tàn hẳn. Hoa sen này được cố tình mang giống từ phương Nam về, nghe nói lá sen sẽ không úa tàn cho đến tận mùa đông.
Cửu Ninh bảo các hộ vệ an bài trường kỷ và án kỷ trong đình bên ao, kéo tay Chu Gia Hành ngồi xuống.
Thị tỳ mang trà cụ pha trà và bàn cờ song lục tới, Cửu Ninh khoanh chân ngồi xuống, cầm xúc xắc lên: "Dù sao thì tay ngươi bị thương không thể làm việc, có thể làm phiền ngươi chơi vài bàn với ta không?"
Chu Gia Hành nhíu mày nhìn Cửu Ninh, ánh mắt một lời khó diễn tả hết.
Đơn giản mà nói chính là ánh mắt nhìn kẻ ngốc.
Cửu Ninh vờ như không phát hiện, một tay lắc xúc xắc, một tay giữ c.h.ặ.t t.a.y trái bị thương của Chu Gia Hành không buông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-138.html.]
Chơi được vài ván thì hộ vệ A nhị bước tới, Cửu Ninh lập tức nhìn hắn.
A nhị lắc đầu.
Cửu Ninh lộ vẻ thất vọng.
Nàng vừa giữ Chu Gia Hành, vừa âm thầm sai người đi tìm Cao Giáng Tiên, tìm được Cao Giáng Tiên thì không cần phải phí sức giữ Chu Gia Hành lại như vậy.
Không ngờ Cao Giáng Tiên khó tìm đến vậy, trong nguyên tác nàng ta trong trẻo nhưng lạnh lùng thoát tục, dáng vẻ xuất chúng, người như vậy trong tỳ nữ không có nhiều, phải là rất dễ tìm mới đúng chứ?
Một tay Cửu Ninh chống má, tựa vào trầm tư, chậm chạp không di chuyển quân cờ lưu ly.
Chu Gia Hành hơi nhướng mi mắt liếc nhìn nàng, cũng không nhắc nhở nàng.
Hắn nhìn bàn cờ khảm ốc, kiên nhẫn chờ đợi. Tiểu nương t.ử ăn ngon mặc đẹp, sống an nhàn nhàm chán, vừa nghĩ ra là ra, có lẽ chơi thêm vài ván nữa sẽ mất tính nhẫn nại.
Quả nhiên chỉ một lúc sau, một tiếng đinh vang lên, xúc xắc trong tay Cửu Ninh bất giác lăn ra ngoài, đụng vào mép bàn cờ rồi lại b.ắ.n ngược trở về, vo vo rung chuyển.
Chu Gia Hành đè xúc xắc lại, ngẩng đầu lên.
Cửu Ninh dựa vào án kỷ sơn đen, nửa bên mặt gối lên mu bàn tay mình, đôi mắt nhắm c.h.ặ.t mà ngủ thiếp đi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Khi nàng ngủ hô hấp rất nhẹ, hai má trắng như hoa hạnh, khóe miệng hơi nhếch lên tựa như đang cười.
Chu Gia Hành rút tay về.
Mới vừa nhúc nhích một chút thì Cửu Ninh đang ngủ ưm một tiếng, nắm c.h.ặ.t hơn, mày nhíu c.h.ặ.t, miệng hơi chu lên giống như đang kể ra nỗi ấm ức.
Chu Gia Hành không tự chủ được mà ngừng lại.
Bàn tay nhỏ mềm mại nắm c.h.ặ.t hắn, hắn hơi nhúc nhích một chút thì lông mi nàng lập tức khẽ run như là sắp tỉnh giấc.
Nàng lại giả vờ ngủ sao?
Chu Gia Hành không khỏi hoài nghi như vậy, khi tầm mắt rơi vào khuôn mặt yên tĩnh đang ngủ của nàng thì hắn lại cảm thấy mình nghĩ nhiều.
--------------------------------------------------