Cửu Ninh bị bệnh, không muốn cử động nhiều, nàng ngồi nghiêng người liếc nhìn Chu Gia Ngôn.
"Có bản lĩnh thì huynh g.i.ế.c sạch ta và tôi tớ của Thôi thị, nếu không thì ta mới xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ngày hôm sau ta sẽ truyền chuyện này ra bên ngoài. Đến lúc đó không chỉ Giang Châu mà người khắp thiên hạ đều biết thân phận thật của ta, ta c.h.ế.t đi là xong chuyện còn các ngươi thì đừng hòng yên thân."
"Ngươi!" Chu Gia Ngôn giận tím mặt: "Ngươi vô liêm sỉ!"
Cửu Ninh nhìn hắn ta như nhìn một kẻ đần: "Đúng vậy."
Chu Gia Ngôn tức giận đến mức run rẩy, sau một lúc lâu, hắn ta gầm lên một câu: "Ta sẽ để a gia đến dạy dỗ ngươi."
"Huynh thật sự muốn kinh động đến Chu Bách Dược?" Cửu Ninh làm ra vẻ kinh ngạc: "Vậy huynh cần gì phải tốn công tốn sức đến uy h.i.ế.p ta?"
Chu Gia Ngôn hừ lạnh một tiếng: "So với việc ép ngươi đến Ngạc Châu, đột nhiên ta cảm thấy việc nhìn ngươi bị đuổi khỏi Chu gia sẽ khiến ta hả giận hơn."
Cửu Ninh ngồi không nhúc nhích, thật ra trong đầu đang nhanh ch.óng suy nghĩ.
Thì ra mục đích của Chu Gia Ngôn ở đây.
Hắn ta thật sự quá ngu, bắt được nhược điểm là đã vội vã không nhịn nổi mà đến trước mặt nàng hù dọa, rõ ràng chiếm thượng phong, bây giờ lại bị nàng nắm mũi dắt đi.
Cửu Ninh bình tĩnh lại, hỏi lại: "Chu Gia Ngôn, huynh có từng nghĩ nếu như Tiết độ sứ của Sơn Nam Đông Đạo biết ta không phải là huyết mạch Chu gia, sẽ còn muốn ta làm con tin sao?"
Chu Gia Ngôn sững người trước câu hỏi của nàng.
Đúng vậy, công khai thân phận của Cửu Ninh, vậy Chu gia sẽ bị người ta cười nhạo, chắc chắn a gia sẽ không muốn vạch trần thân thế của Cửu Ninh, vậy nên bọn họ không thể nói với người ngoài Cửu Ninh là con hoang.
Cũng không thể âm thầm diệt trừ Cửu Ninh, trừ khi g.i.ế.c hết tôi tớ của Thôi gia... Chỉ có thể nuôi nàng trước rồi mới nghĩ cách xử lý. Nhưng bây giờ nàng đã biết thân thế của mình, sao có thể ngoan ngoãn ở lại Chu gia chờ Chu Bách Dược xử lý nàng?
Ép nàng đi Ngạc Châu cũng không được, chắc chắn nàng sẽ tiết lộ chuyện này ra ngoài, đến lúc đó Tiết độ sứ của Sơn Nam Đông Đạo sẽ không bằng lòng lấy vài chục thành trì để đổi lấy một đứa con hoang.
Chu Gia Ngôn tỉnh ngộ, hối hận xanh cả ruột: Vì sao hắn ta không chờ thêm một thời gian nữa, nhất định phải hơn nửa đêm tới nói chân tướng với Cửu Ninh?
Thư đồng nói đúng, việc này hẳn phải nên bàn bạc kỹ hơn, không thể tiết lộ sớm!
Chu Gia Ngôn càng nghĩ càng tức giận, nét mặt ung dung thong thả của Cửu Ninh làm mắt hắn ta đau nhói.
Hắn ta thẹn quá hóa giận, giơ tay hất văng cây đèn l.ồ.ng, điên tiết nói: "Ngươi chớ đắc ý, ta vẫn sẽ nói chân tướng với tổ phụ và phụ thân, không có tổ phụ làm chỗ dự, để ta xem sau này ngươi có thể kiêu ngạo đến đâu!"
Nói xong, hắn ta phất tay áo bỏ đi.
Chiếc đèn rơi xuống đất, trong phòng chìm vào bóng tối, tiếng bước chân xa dần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-351.html.]
Cửu Ninh không nói gì, ngồi lặng im trong bóng tối, kinh ngạc ngẩn người một lúc.
Thật lâu sau, rèm bị người khác nhẹ nhàng vén lên, tỳ nữ Hàm Thiền và Kim Dao đi vào.
Vẻ mặt hai người uể oải, đôi mắt đỏ lên, không ngừng dùng mu bàn tay xoa mắt.
Cửu Ninh nhẹ giọng hỏi: "Các ngươi đều nghe được?"
"Huyện chúa..." Hai người bổ nhào xuống trước giường, quỳ trên đất, nước mắt rơi như mưa: "Chúng ta nên làm gì đây?"
"Còn có thể làm gì nữa?" Cửu Ninh cười nhạt: "Nếu ta đã không phải là người Chu gia, vậy rời khỏi Chu gia mới đúng."
Hai người nghẹn ngào.
Kim Dao khóc nói: "Đại lang sẽ không để chúng ta đi..."
Cửu Ninh lắc đầu: "Ta muốn đi, hắn ta không ngăn được."
Chu Gia Ngôn và Chu Bách Dược đều không đủ gây sóng gió, chỉ có phía Chu thứ sử là phiền phức.
Còn có... Chu đô đốc...
Nếu a ông biết nàng không phải là thân tôn nữ, không có chút xíu quan hệ m.á.u mủ nào với phát thê Tam nương của ông, ông còn có thể yêu thương nàng như trước đó sao?
Của hồi môn phong phú mà Thôi thị để lại kia, còn có thể giữ lại sao?
Cửu Ninh nhắm mắt lại, trong lòng không có bao nhiêu chắc chắn.
Mặc dù Chu Gia Ngôn ngu ngốc nhưng ngốc cũng có chỗ tốt của ngốc, nàng vừa mới dùng vài câu đã biết hắn ta không phải là đang đe dọa mình.
Hắn ta nói là tình hình thực tế, nàng đúng là không phải nữ nhi của Chu Bách Dược.
Nói thật ra, ngoại trừ mới đầu còn kinh ngạc, Cửu Ninh không hề cảm thấy khổ sở.
Đến bây giờ Chu Bách Dược không xem nàng là thân nhi nữ mà yêu thương, sau này không cần gọi ông ta là a gia, thật tốt biết bao!
Nàng xinh đẹp như thế này, không giống Chu Bách Dược chút nào, quả nhiên không phải thân sinh.
Duy chỉ khi nghĩ đến tổ phụ Chu đô đốc và Tam ca Chu Gia Huyên, Cửu Ninh mới phát hiện ra ch.óp mũi mình chua xót.
Nàng không dám tưởng tượng phản ứng của a ông và Tam ca sau khi biết được chân tướng.
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------------------------------------