Còn có Chu Gia Hành...
Nhị ca cũng bởi vì nhớ đến tình cảm huynh muội mới đối xử thân thiện với nàng, sau khi chân tướng bị vạch trần, hắn sẽ đối xử với nàng thế nào đây?
Thật đúng là một mớ đay rối mà.
Cả người Cửu Ninh ớn lạnh, cơ thể lại càng ngày càng nóng, cổ họng đau rát, trước mắt bỗng nhiên trở nên mơ hồ.
Nàng nhéo mạnh vào lòng bàn tay.
Không thể ngã xuống được, lúc càng loạn càng không thể gục ngã. Mỗi một kiếp nàng đều chỉ có một mình, kiếp này vì nhiệm vụ thay đổi nên có thêm nhiều ràng buộc, bây giờ lại phải trở thành người đơn độc, không có gì phải sợ, chỉ cần lặp lại như những lần trước mà thôi.
Nói đến còn phải cảm ơn Chu Gia Ngôn, nhờ có hắn ta nôn nóng không biết nhẫn nhịn như vậy, nàng mới có thời gian chuẩn bị.
Cửu Ninh cố gắng bình tĩnh, gỡ chiếc vòng vàng trên cổ tay xuống đưa cho Hàm Thiền.
"Nghĩ cách truyền lời nhắn cho Ôn Thập Nhất lang... Nói cho hắn ta biết mặc kệ hắn ta có ngã nặng hay không, chỉ cần chân vẫn chưa gãy thì hãy thay ta đến Vĩnh An tự một chuyến."
Tuyết Đình đối xử với nàng rất tốt, tốt đến mức mọi người phải nhìn nàng với ánh mắt nghi ngờ, trước kia nàng cũng từng nghi ngờ Tuyết Đình, sau này bởi vì thấy Tuyết Đình thật lòng đối tốt với nàng nên không điều tra đến cùng.
Bây giờ nghĩ lại, hình như Tuyết Đình hiểu Thôi thị rất rõ, vậy chắc chắn y biết thân thế của nàng.
Cho dù Tuyết Đình không biết rõ tình hình thì nói thế nào y cũng là biểu cữu của nàng, chắc chắn sẽ không cùng Chu gia hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c nàng vì biết được thân thế thực sự của nàng.
Tạm thời người Chu gia không dám động vào nàng, chỉ cần Tuyết Đình chịu đến, nàng sẽ có thể thoát thân.
Về phần rốt cuộc thân phụ của mình là ai... Nói thật, Cửu Ninh không quan tâm lắm.
Thứ nàng quan tâm là rốt cuộc năm đó Thôi thị đã trải qua những gì.
Thôi thị là một nữ t.ử thế gia tính tình kiêu ngạo, sẽ không làm ra chuyện tư thông với người khác. Thật sự có nỗi khổ gì thì cũng sẽ không vì thế mà ném nữ nhi tư thông với người khác cho người Chu gia nuôi dưỡng.
Cửu Ninh chắc chắn rằng chuyện đó sẽ không đơn giản như Chu Gia Ngôn đã nói.
Trước mắt xem ra chỉ có một khả năng, đó chính là lúc Thôi thị bị ép gả đã mang thai. Sợ người Chu gia gây bất lợi cho hài t.ử trong bụng nên bà mới không nói đến chuyện mình có thai.
Phải xem Tuyết Đình có chịu nói ra sự thật hay không.
Hàm Thiền lau khô nước mắt, cất kỹ chiếc vòng tay bằng vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-352.html.]
Cửu Ninh quay đầu dặn dò Kim Dao: "Sai người đến nhà tiên sinh của Tam ca báo tin... Mời huynh ấy trở về, nói ta có chuyện tìm huynh ấy. Hành động nhanh lên, chờ Chu Gia Ngôn gọi Chu Bách Dược tới thì các ngươi đều sẽ bị giam lại."
Kim Dao khóc nhận lệnh.
Vành mắt Hàm Thiền đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Cửu nương, có cần nói với Đô đốc một tiếng không?"
Cửu Ninh run lên hồi lâu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài phòng vẫn còn tối đen.
Nàng nhớ có một lần chơi đùa trong viện của Chu đô đốc, khi đó Chu Gia Hành lấy thân phận Tô Yến phòng phủ ở bên ngoài, nàng rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên nằm bò bên bục cửa sổ quang minh chính đại nhìn chằm chằm Chu Gia Hành, nhìn một lát đã ngủ mất. Sau khi tỉnh dậy, trời đã tối đen, Chu đô đốc ôm nàng trở về phòng, bên ngoài tối đến mức giơ tay không thấy năm ngón, nàng ghé vào bờ vai rộng của Chu đô đốc, mơ màng tỉnh lại còn tưởng mình đang nằm mơ, nàng đưa tay giật râu của Chu đô đốc.
Người trong mơ sức lớn, Chu đô đốc đau đến nhe răng trợn mắt, trừng to mắt hù dọa sẽ ném nàng đi.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Ném tới nơi không có ai!"
Cửu Ninh tỉnh táo lại, vội vàng ôm Chu đô đốc làm nũng.
Chu đô đốc cho là nàng thật sự bị dọa nên đã dỗ dành nàng: "Quan Âm Nô đừng sợ, a ông nói đùa thôi, sao a ông nỡ bỏ rơi cháu chứ?"
Hồi ức dần dần tan đi, Cửu Ninh cụp mắt, lắc đầu.
Chu đô đốc không phải a ông của nàng, nàng không phải Quan Âm Nô của ông.
Hai tỳ nữ chia nhau ra rời đi, trong phòng lại yên tĩnh.
Cửu Ninh che miệng ho khan, đẩy bàn ra, nằm ngửa xuống và nhắm mắt lại.
Nàng bị sốt đến mơ hồ, tạm thời không thể nào động đậy, mặc kệ ra sao, ngủ một giấc rồi nói. Ngủ đủ mới có tinh thần.
Kiếp trước.
Bên ngoài trúc lâu, mưa to như trút nước, nước mưa theo mái hiên chảy xuống tạo nên tấm rèm mưa thật dày treo trước hành lang.
Nơi khuất gió phía dưới lầu có trồng một bụi chuối hiếm có ở Bắc Cương, phiến lá ố vàng, khô cằn, hạt mưa đập lên trên tạo ra âm thanh như nhịp trống.
Cửu Ninh cúi đầu nhìn bộ y phục mỏng manh trên người, thầm mắng một tiếng rồi hái một cái lá chuối xuống mà đội lên đầu.
Trong mưa gió, miếng lá chuối này chỉ có thể che được một chỗ to cỡ lòng bàn tay phía trên đầu nàng. Chẳng bao lâu sau, toàn thân nàng đã ướt đẫm, nước mưa chảy ra từ bên tóc mai đen dày, đôi môi nàng lạnh đến trắng bệch.
--------------------------------------------------