Phí công sức lớn như vậy, chỉ để ép nàng trở thành một muội muội ngoan ngoãn, nghe lời sao?
Rõ ràng trông có vẻ rất bình thường...
Ngồi trong trướng, trên tay cầm tách trà nóng, Cửu Ninh chậm rãi làm rõ lại những suy nghĩ hỗn loạn, liếc nhìn Đa Đệ đang quỳ bên cạnh, chuyên tâm sắc t.h.u.ố.c.
Đa Đệ trong truyện có thù tất báo, âm hiểm xảo trá, nhưng bây giờ nhìn nàng ta thế nào cũng thấy rất bình thường.
Chu Gia Hành vốn nên bình thường kia lại trở nên không bình thường.
Nàng nhấp một ngụm trà: Cảm giác mình cũng chẳng làm gì cả... Sao hắn lại không bình thường chứ?
Ngồi ngay ngắn ngẩn người một lúc, ngoài trướng truyền đến tiếng bước chân.
Hoài Lãng vén rèm lên, dẫn y sĩ bước vào.
Cửu Ninh đặt tách trà xuống.
Y sĩ bắt mạch cho nàng, trong mắt hiện lên vẻ sầu lo, trên mặt lộ ra nụ cười yếu ớt: "Bình phục không tệ."
Nói chuyện với nhau vài câu, Cửu Ninh ngẩng đầu, nhìn rèm trướng nói: "Bên ngoài quang đãng rồi? Ta muốn ra ngoài đi dạo."
Hoài Lãng và y sĩ trao đổi ánh mắt rồi xoay người bước ra ngoài.
Bên ngoài trướng vang lên tiếng nói.
Một lúc sau, một bàn tay to vén rèm trướng ra.
Chu Gia Hành đã đến.
Vừa rồi hắn ở bên ngoài, tới đây cùng y sĩ nhưng lại không lộ diện.
Cho đến khi Hoài Lãng ra ngoài xin chỉ thị của hắn.
Rốt cuộc hắn có tật xấu gì...
Cửu Ninh oán thầm một câu, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Chu Gia Hành, cười hỏi: "Sao vậy, Nhị ca, huynh thật sự muốn quản thúc ta sao?"
Trong trướng đột nhiên yên tĩnh lại.
Y sĩ và Hoài Lãng ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Đa Đệ cũng cẩn thận nắm c.h.ặ.t kìm sắt trong tay, mắt chăm chú nhìn Chu Gia Hành - lỡ như vị Sứ quân này tức giận, nàng ta phải chắn cho nương t.ử.
Bầu không khí căng thẳng.
Có thể nghe thấy tiếng của kim rơi.
Cửu Ninh không chút nhượng bộ nào.
Chu Gia Hành và nàng nhìn nhau, hắn chuyển tầm mắt đi, giọng khàn khàn: "Muốn đi đâu cũng được, nhưng đừng đi quá xa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-448.html.]
Nói xong, hắn và y sĩ bước ra ngoài.
Rèm trướng buông xuống, mơ hồ truyền tới tiếng hắn thấp giọng hỏi y sĩ.
Cửu Ninh nhìn hắn, nhìn bóng lưng hắn biến mất sau rèm trướng mà thất thần một lúc lâu.
Sau khi dùng bữa xong, nàng lập tức yêu cầu ra khỏi trướng.
Chu Gia Hành đã nói nên A Sơn đương nhiên sẽ không dám ngăn cản nàng, hắn ta dắt ngựa cho nàng.
Người đầu tiên nàng tới xem là Viêm Diên.
Viêm Diên thấy nàng thì rất kích động, đẩy mấy người A Sơn đang nhìn nàng ấy với vẻ mặt kỳ lạ ra rồi chủ động xin đi g.i.ế.c giặc: "Cửu nương, ta muốn xuống núi, theo Chu sứ quân nghênh đ.á.n.h quân Khiết Đan!"
Cửu Ninh mỉm cười dịu dàng rồi liếc nhìn Hoài Lãng đi theo cách đó không xa, nói: "Chuyện này ta không quyết được, đợi ta hỏi Nhị ca."
Hoài Lãng không lên tiếng.
Xác nhận bộ khúc của mình vẫn chưa bị hợp nhất vào đội ngũ của Chu Gia Hành, nàng trở về doanh địa.
Lúc đi qua một con dốc thoải, nàng ngồi trên lưng ngựa, xách roi chỉ vào mảng đất tuyết chưa có ai đặt chân đến, nói: "Ta muốn đắp sư t.ử tuyết."
Nơi này cách doanh địa không xa, ngẩng đầu lên là thấy cờ xí tung bay theo gió trên sườn núi, Hoài Lãng nhìn một vòng, cười đồng ý.
Trước kia lúc còn trong thương đội, nhóm A Sơn đã biết Cửu Ninh thích đắp sư t.ử tuyết. Thấy cuối cùng nàng cũng có hứng chơi đùa nên lập tức tản ra khắp nơi, tranh tài ai lăn được cầu tuyết lớn nhất.
Hoài Lãng nhìn Cửu Ninh xuống ngựa, nói: "Cửu nương, người vừa lành bệnh, đừng nên động vào tuyết."
Cửu Ninh ừm một tiếng.
Nhóm A Sơn tay chân nhanh nhẹn, chỉ trong chốc lát sau trong đất tuyết đã có mấy con sư t.ử tuyết oai phong lẫm liệt.
Cửu Ninh chắp tay sau lưng, đi một vòng quanh mấy con sư t.ử tuyết, nàng ngẩng đầu, cười tủm tỉm nói: "Hoài Lãng đại ca, ngươi thật tốt."
Vân Mộng Hạ Vũ
Những ngày này tất cả mọi người đều nhìn ra quan hệ giữa nàng Chu Gia Hành căng thẳng, đã lâu rồi nàng không mỉm cười, tóc nàng được buộc bằng sợi ruy băng đủ màu, mặc cẩm bào cổ bẻ màu đỏ, đứng trong đất tuyết đột nhiên mỉm cười rạng rỡ. Tuyết dần tan đi, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua tầng mây bao phủ lấy nàng, nàng mỉm cười xinh đẹp vô cùng, xán lạn như sao trời.
Mấy người A Sơn nhìn đến ngẩn ngơ.
Hoài Lãng phản ứng nhanh nhất, gã nhịn không được mà giật cả mình, nổi da gà lên, biểu cảm đầy hoảng sợ. Gã lùi lại hai bước, cúi đầu nói: "Đều là lang chủ dặn dò."
Sắc mặt của Cửu Ninh bỗng chốc lạnh đi, giống như bị chọc giận, nàng rút roi dài ra quất một phát vào người sư t.ử tuyết.
Bông tuyết văng khắp nơi, trên người sư t.ử tuyết lại có thêm một vết roi.
Mấy người A Sơn run lên một cái.
Dường như Cửu Ninh vẫn còn chưa hả giận, nàng tiếp tục vung roi dài lên.
Vút v.út v.út, rất nhanh sư t.ử tuyết đã không chịu nổi mưa roi mà ngã xuống đất thành một mảnh hỗn độn.
Cửu Ninh cầm roi, hơi thở dần loạn nhịp. Hoài Lãng nhìn khối tuyết vỡ tan tành trên đất rồi lại giương mắt lên nhìn Cửu Ninh, thấy vành mắt của nàng ửng đỏ thì khẽ thở dài.
--------------------------------------------------