Cửu Ninh không khỏi cảm thấy chột dạ.
Nhiều khi đối mặt với Chu Gia Hành, nàng sẽ có cảm giác chột dạ, có lẽ là vì lúc tiếp cận hắn nàng có mục đích không đơn thuần, loại cảm giác này đã theo nàng thật lâu.
Sau một lúc chột dạ trong vô thức, Cửu Ninh lắc đầu, lấy lại tinh thần.
Rõ ràng Chu Gia Hành đã lừa nàng, nàng chột dạ gì chứ?
"Huynh..."
Nàng khẽ hừ một tiếng, còn chưa nghĩ ra phải nói gì thì Chu Gia Hành bỗng dưng đưa tay ôm nàng xuống ngựa.
Cửu Ninh giãy giụa một chút, Chu Gia Hành ôm càng c.h.ặ.t hơn, đôi mắt giăng đầy tia m.á.u nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát.
Người xung quanh nhìn nhau.
Khóe miệng của Cửu Ninh khẽ cong lên, nàng nhìn Chu Gia Hành rồi tiếp tục giãy giụa.
Chu Gia Hành vẫn nhìn nàng, đột nhiên hắn lật cổ tay rồi vác nàng lên vai.
Tư thế này thật sự không thoải mái, Cửu Ninh tức giận, thụi cho hắn một cái: "Huynh thả ta xuống!"
Chu Gia Hành phản ứng rất nhanh, hắn nắm lấy hai tay nàng, không nói một lời mà vác nàng trở về phòng.
Nửa tòa Lý phường ở bên ngoài, lửa lớn vẫn đang cháy dữ dội.
Có lẽ Chu Gia Hành thật sự điên rồi!
Bị khiêng vào nhà, lên lầu, ném lên giường trải nệm dày, Cửu Ninh nhớ tới một đống lời lải nhải của A Sơn, trong đầu lóe lên ý nghĩ này.
Còn chưa kịp oán thầm xong, ngay sau đó, giường trũng xuống, Chu Gia Hành cúi người, bàn tay chai sạn đưa tới.
Đầu ngón tay lạnh lẽo thô ráp lướt qua khuôn mặt mềm mại của nàng, xẹt xẹt như phát ra những tia lửa nhỏ.
Cửu Ninh đột ngột ngồi dậy, nắm ngược lấy tay Chu Gia Hành.
"Nhị ca, huynh phát điên cái gì vậy?""
Tiếng "Nhị ca" này vừa thốt ra, cả hai đều sững sờ.
Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
"Lang chủ..." Bên ngoài có nửa khuôn mặt hé vào, A Sơn ấp úng, dò hỏi: "Có cần..."
"Ra ngoài!"
Chu Gia Hành không quay đầu lại, quát lớn.
A Sơn sợ hãi run lên, quay người bỏ chạy, cũng không quên đóng cửa lại.
Trong phòng lại yên tĩnh trở lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-425.html.]
Lần này ngay cả tiếng gà gáy ồn ào dưới lầu cũng biến mất.
Cửu Ninh nắm c.h.ặ.t cổ tay Chu Gia Hành, có thể nghe rõ tiếng thở của mình và Chu Gia Hành, cũng có thể cảm nhận được mạch đập mạnh mẽ của hắn.
Tim hắn đập rất nhanh nhưng nét mặt lại rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng, tần suất hô hấp cũng không cao, lông mi rũ xuống, hai tay siết c.h.ặ.t thành quyền, gân xanh nổi lên như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Có thể nhìn ra được hắn đang nhẫn nhịn rất vất vả.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh dở khóc dở cười, đến mức không còn tâm trí để tức giận, nàng còn chưa nổi giận, cái tên Chu Gia Hành này đang tức giận cái gì chứ?
Còn ra vẻ đường hoàng như vậy!
Nàng liếc nhìn chiếc bàn dài bên cạnh, không thấy chén trà đâu.
Tiếc thật, nếu không thì hắt một chén trà lạnh vào người, Chu Gia Hành chắc sẽ trở lại bình thường.
Nàng nhớ tới chuyện chính, sắc mặt trầm xuống, từng chữ từng chữ tố cáo hắn: "Huynh lừa ta."
Mí mắt Chu Gia Hành nhấc lên, màu m.á.u trong mắt tiêu tan đi vài phần.
Mới chỉ vài ngày không gặp nhưng lại như đã qua rất lâu, khuôn mặt hắn khá mệt mỏi, cằm mọc râu xanh nhạt, có quầng thâm dưới mắt, tuy trông rất dữ tợn nhưng vẫn không che giấu được vẻ mệt mỏi giữa lông mày.
Cửu Ninh nhìn thẳng vào mắt hắn, tiếp tục hỏi: "Tại sao?"
Tại sao lại giấu nàng?
Chu Gia Hành im lặng một lúc, tránh né đôi mắt đen láy, sáng như sao của nàng, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Biết ta lừa muội rồi, tại sao còn quay lại?"
Giọng nói chưa từng trầm thấp, lạnh nhạt đến vậy, như mặt biển yên tĩnh trước cơn bão, nhìn như không có một gợn sóng nhưng thực chất sóng ngầm cuồn cuộn.
Cửu Ninh quay đầu, ánh mắt dừng trên cánh tay Chu Gia Hành.
Chạy trong trời băng tuyết suốt một ngày hai đêm, y phục đã ướt một nửa, kết một lớp băng mỏng, bị hơi ấm trong phòng hun nóng dần dần tan chảy mềm mại.
Lúc vào nhà đặt nàng xuống, hắn tiện tay ném một cái, động tác rất không khách sáo, như thể đang mất kiên nhẫn.
Nhưng thực ra cánh tay rắn chắc của hắn đã lót sẵn trên nệm, nàng không hề bị ngã.
Giống như khi dạy nàng cưỡi ngựa, hắn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt hướng về nơi khác, dường như không để tâm. Nhưng chỉ cần nàng có chút dấu hiệu sắp ngã khỏi lưng ngựa, hắn lại phản ứng nhanh hơn bất kỳ ai.
Cửu Ninh thở dài.
Vì sự khó hiểu của Chu Gia Hành.
Hắn đối xử với nàng... Thật sự không tệ, thậm chí có thể nói là rất tốt, sau khi biết nàng không phải muội muội của hắn, hắn vẫn như vậy.
Còn về việc tại sao hắn lại giấu nàng, nàng cũng mơ hồ đoán được vài phần.
Tuy rằng đến bây giờ Cửu Ninh vẫn không muốn thừa nhận nhưng trong lòng nàng rất rõ ràng một điều: Không biết từ lúc nào, nàng đã không còn coi Chu Gia Hành là một mục tiêu nhiệm vụ đơn giản nữa.
Mục tiêu là để lợi dụng.
--------------------------------------------------