Trăng sáng sao thưa, trước đình tuyết trắng xóa, không cần đốt đèn cũng có thể thấy rõ cảnh trí trong Sở viện.
Không khí áp lực nặng nề.
Vẻ mặt mọi người ưu sầu.
Hoài Lãng bước nhanh qua hành lang dài, tay áo tung bay, sau khi vào cửa thì ôm quyền hành lễ.
"Lang chủ, thuộc hạ thất trách."
Yến tiệc đêm nay do gã chuẩn bị, xảy ra chuyện như vậy, gã khó thoát tội.
Chu Gia Hành ngồi trên trường kỹ trong gian riêng, thân trên trần trụi, cơ bắp căng thẳng, y sĩ ở một bên băng bó vết thương cho hắn.
Dù lưỡi d.a.o sắc bén nhưng thị nữ hành thích không phải là người luyện võ, không gây thương tích trí mạng, chỉ là do khoảng cách quá gần, vết thương do d.a.o đ.â.m khá sâu nên vẫn có chút nguy hiểm.
Y sĩ băng bó vết thương xong, đứng dậy lui ra ngoài.
Chu Gia Hành gọi y sĩ lại mà thoáng nhìn hỏi: "Nàng ấy không sao chứ?"
Y sĩ đáp: "Xem mạch tượng thì không có vấn đề gì... Chỉ có thể chờ nương t.ử tỉnh rồi mới xem."
Than lửa cạnh giường cháy xèo xèo, thân binh cúi đầu đứng hầu, ngoài cửa sổ bóng đêm đen đặc.
Chu Gia Hành không cho phó tòng vào hầu hạ, tay không bị thương nắm lấy trường bào, tùy ý khoác lên vai, trầm giọng hỏi: "Đã tra hết rồi sao?"
Hoài Lãng nhìn y sĩ rời đi, biết rằng lúc này không phải là lúc xin lỗi, chuyện quan trọng nhất là phải tìm ra gian tế trong phủ có âm mưu bất chính, gã thẳng người nói: "Đã tra xét, trong yến không có gì bất thường."
Sau khi xảy ra sự việc, gã không dám chậm trễ một khắc nào, tự mình dẫn người thẩm vấn tất cả tân khách, kiểm tra từng người một nhưng không tìm thấy điểm khả nghi nào.
Thị nữ đã bị bắt giữ ngay tại chỗ, Hoài Lãng ra lệnh t.r.a t.ấ.n nàng ta nhưng chưa kịp hỏi được gì thì thị nữ đã ngất đi. Gã không kiên nhẫn chờ đợi nên bảo thân binh thay mình thẩm vấn, đồng thời dẫn người đi điều tra đồng mưu của thị nữ.
Khi đến dự yến, các bộ tướng đều đầy bụng oán giận nhưng hiện tại cả đám câm như hến. Lang chủ thưởng phạt phân minh, cho nên khi có ý kiến khác biệt thì họ dám tranh luận với lang chủ nhưng khi liên quan đến việc ám sát lang chủ và Trưởng Công chúa, đó không phải chuyện đùa!
Nếu ai có dính líu đến chuyện này, đừng nói đến binh quyền gì, ngay cả mạng sống cũng khó bảo toàn!
Mọi người cố gắng phủi sạch hiềm nghi của mình, họ chủ động yêu cầu ở lại phối hợp với cuộc điều tra của Hoài Lãng.
Còn về việc điều động binh quyền hay thành lập Cấm vệ quân gì đó, họ không quan tâm nữa!
Thật sự không quan tâm nữa! Lang chủ muốn lấy gì thì lấy đi!
Các bộ tướng nghe theo như vậy, nếu không xảy ra vụ hành thích, Hoài Lãng chắc chắn sẽ vui vẻ như hoa nở nhưng lúc này gã không có tâm trạng đi quản lý các bộ tướng. Gã hiểu rõ điều mà Chu Gia Hành quan tâm nhất vào lúc này là gì... Rốt cuộc là ai đã động tay động chân trong thức ăn của Cửu Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-621.html.]
Người bị thương là Chu Gia Hành nhưng điều thực sự khiến hắn tức giận không phải là điều này, hắn không quan tâm người muốn g.i.ế.c hắn là ai, hắn chỉ muốn Hoài Lãng tìm được người uy h.i.ế.p sự an toàn của Cửu Ninh trước.
Hiện tại là trộn vào thức ăn, lần sau thì sao?
Nếu người đứng sau màn hạ độc không có t.h.u.ố.c giải thì sao?
Chỉ là tưởng tượng mà đã khiến Chu Gia Hành không đè nén được lửa giận bốc lên trong lục phủ ngũ tạng.
Hoài Lãng vẫn còn sợ hãi, nghĩ mà sợ không thôi.
Vân Mộng Hạ Vũ
Gã đã thẩm vấn tất cả phó tòng trong yến, gần như có thể xác nhận là có người từng động vào rượu ngọt của Cửu Ninh.
"Cửu nương ăn đồ ở yến giống như những người khác, chỉ có rượu Cửu nương uống là được chuẩn bị khác."
Vẻ mặt Chu Gia Hành lạnh lùng: "Người nào chạm vào đồ của nàng ấy, đích thân ngươi thẩm vấn. Trước khi trời sáng phải cho ta biết kết quả."
Hắn đã gần mất kiểm soát, không thể kiên nhẫn mà chậm rãi điều tra.
Hoài Lãng không dám nói thêm gì, khom người nhận lệnh rồi rời khỏi phòng, gọi Đa Đệ tới chất vấn trước.
"Rượu ngọt của Cửu nương là ai chuẩn bị? Ai đưa đến yến? Ai đưa rượu cho Cửu nương?"
Sắc mặt Đa Đệ tái nhợt, màu m.á.u từng chút một rút hết.
"Là ta."
Giọng nói của nàng ta run rẩy.
Ánh mắt Hoài Lãng có hơi lóe lên.
Môi Đa Đệ run rẩy: "Rượu là ta chuẩn bị, cũng là đích thân ta đưa cho quý chủ... Quý chủ không thể uống rượu mạnh, ta chuẩn bị rượu ngọt cho ngài ấy..."
Nàng ta dừng lại, đôi mắt đỏ ngầu, hơi run rẩy.
Trong phòng yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Hoài Lãng liếc nhìn nàng ta, nói một cách đầy ẩn ý: "Nghe nói ngươi giỏi về d.ư.ợ.c lý, chỉ cần ngửi một lần là có thể nhận ra trong t.h.u.ố.c có thêm những vị d.ư.ợ.c liệu nào, có phải không?"
Sắc mặt Đa Đệ càng thêm tái nhợt, trắng bệch đến mức có chút xanh xao.
"Không phải ta!" Mắt nàng ta đỏ như thể có thể nhỏ m.á.u: "Ta tuyệt đối sẽ không hại Cửu nương!"
--------------------------------------------------