Mặc dù không rõ mục đích của Chu Gia Hành là gì nhưng chuyện cấp bách bây giờ là phải tìm được Cửu Ninh, không thể xung đột với hắn vào lúc này.
Tuyết Đình ra hiệu cho mấy võ tăng bên cạnh đừng nóng vội.
Chu Gia Hành dẫn theo mười mấy hộ tòng, bước nhanh vào hành lang, hỏi: "Không thấy từ khi nào?"
Tuyết Đình đáp: "Có thể là giờ Tý đến giờ Dần."
Vẻ mặt hai người đều rất bình tĩnh, Tuyết Đình không vì Chu Gia Hành cố ý che giấu chuyện Cửu Ninh mà chất vấn, còn Chu Gia Hành cũng không làm khó Tuyết Đình về việc đêm qua y lén đưa Cửu Ninh đi. Hỏi một câu đáp một câu, tự nhiên như thể chưa có gì xảy ra.
Không thấy Cửu Ninh, bây giờ cần gì phải lãng phí thời gian để truy cứu những thứ khác chứ?
Các hầu cận của hai người đều đã bày ra tư thế chuẩn bị đ.á.n.h một trận, nhưng thấy hai người dường như không có ý đ.á.n.h nhau khiến họ ngạc nhiên một lúc rồi buông bỏ phòng bị, âm thầm thu v.ũ k.h.í của mình lại.
Giọng Chu Gia Hành vững vàng, hỏi: "Muội ấy sẽ đi đâu?"
Tuyết Đình lắc đầu: "Ta đoán không ra."
Đôi mắt sáng rực của Chu Gia Hành nhìn y: "Thân phụ của muội ấy là ai?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh là người biết nặng nhẹ, sẽ không tùy hứng chạy loạn khắp nơi, nhất là trong cung xa lạ này, nàng không quen biết một ai, sao lại đột nhiên lặng lẽ rời đi?
Trong đó tất có nguyên do. Khả năng lớn nhất chính là nàng biết được thân phụ của mình là ai từ nơi Tuyết Đình, mới có thể không từ mà biệt.
Tuyết Đình dời tầm mắt rồi rủ mắt không nói gì.
Chu Gia Hành phất tay ra hiệu cho mấy người Hoài Lãng lui ra.
Giọng điệu hắn lạnh lùng, lộ ra chút áp bức: "Là muội ấy quan trọng hay là thân thế muội ấy quan trọng hơn?"
Tuyết Đình không nói một lời.
Đương nhiên là nàng quan trọng hơn... Nhưng với thân phận hiện tại của Chu Gia Hành, một khi biết thân thế của nàng thì hắn có thể dễ dàng buông tha không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-418.html.]
Chu Gia Hành nhíu mày, liếc nhìn Tuyết Đình, giọng điệu càng thêm mạnh mẽ hơn: "Khiết Đan sắp đ.á.n.h tới, Hà Đông quân rút lui về phía Đông Bắc, Tiểu hoàng đế đã bí mật chạy khỏi cung, Trường An không ai trông coi khiến nơi đây nhanh ch.óng biến thành địa ngục nhân gian... Ta không quan tâm thân phận của muội ấy, chỉ muốn bảo đảm an toàn cho muội ấy. Bây giờ ngươi có thể giấu tạm thời, về sau ta vẫn có thể tra thân thế của muội ấy - chỉ cần ta muốn tra thì ngươi giấu cũng không được. Ta hỏi lại ngươi lần nữa, cuối cùng thân phụ của muội ấy là ai?"
Tuyết Đình ngẩng đầu, nhíu mày, vẻ mặt giãy giụa rồi một lúc sau mới hơi thở dài.
Mấy người Hoài Lãng chờ dưới hành lang, trời dần sáng, ánh bình minh rực rỡ trải khắp nửa bầu trời chiếu lên lớp tuyết đọng trông rất đẹp.
Một lúc sau, một mình Chu Gia Hành bước ra, vai phủ vầng sáng, trên mặt vẫn không chút thay đổi mà phân phó: "Hồ Khúc Giang, Thôi phủ ở Sùng Nhân phường, Từ Ân tự ở Tấn Xương phường, Hoàng lăng, chia nhau đi tìm."
Các hầu cận ôm quyền vâng lệnh.
Họ lập tức xuất cung, chia nhau đi tìm người.
Bộ tướng ở ngoài thành phái người đưa chiến báo vào thành, Hoàng Phủ Siêu đã gặp phải quân Khiết Đan, nhanh ch.óng nghênh chiến khiến tổn thất nghiêm trọng, may mà họ quen thuộc địa hình, vào thời khắc cuối cùng đã lao khỏi vòng vây rồi trốn vào sơn cốc. Mục tiêu của quân Khiết Đan là Trường An nên chúng không đuổi sát mà tiếp tục quay đầu đi về phía Nam.
Chu Gia Hành xem xong chiến báo trên lưng ngựa, vội vã viết chỉ thị, sau khi tiễn người vừa báo tin đi, từ xa trong tuyết lại có một kỵ binh cưỡi ngựa chạy tới.
Xử lý xong toàn bộ binh báo, đã là lúc mặt trời lên cao.
Gian tế được Khiết Đan an bài trước đó bắt đầu thừa dịp tung tin đồn, mấy phường thị có người đông đúc đột nhiên bùng lên lửa lớn ngút trời, khói đặc cuồn cuộn, bách tính trong thành sợ tới mức hồn phi phách lạc, lần lượt mang theo người nhà chạy ra ngoài, đoàn xe trâu và ngựa chen chúc trên đường, ai cũng lo lắng bồn chồn, bước đi vội vàng.
Chu Gia Hành tới hồ Khúc Giang một chuyến, trên đường đã gặp phải vài tên đạo tặc nhân lúc Kim Ngô vệ không rảnh quản lý trị an mà cướp tài vật.
Ngay từ đầu họ ẩn nấp trong hẻm nhỏ, chờ đoàn xe đi qua thì mai phục, về sau chúng ngày càng táo tợn, chuyển sang cướp bóc. Dần dần người tham dự ngày càng nhiều, là những tên nhàn hán không có nhà, bách tính bình thường thấy của nảy sinh lòng tham, khắp nơi đều là tiếng gào khóc.
Hầu cận chuyển tin tới: "Cổng thành đã đóng lại, quan phủ không cho bách tính ra khỏi thành!"
Lúc này bách tính không khóc nữa mà họ tụ tập dưới cổng thành mắng tô các quyền quý không quan tâm sống c.h.ế.t của họ, chỉ biết đưa thân quyến của mình ra khỏi thành, lại muốn họ ở lại chờ c.h.ế.t.
"Cẩu quan! Mau mở cổng thành!"
Vài tên thám t.ử trà trộn trong đám đông kích động khiến lòng bách tính phẫn nộ. Số người tập trung gần cổng thành ngày càng nhiều hơn.
--------------------------------------------------