"Tam lang." Hoài Lãng bước tới trước mặt hắn ta, tay đặt lên chuôi kiếm, miệng nở nụ cười: "An nguy của Giang Châu giờ đây nằm trọn trong một ý nghĩ của lang chủ. Đến hôm nay, lang chủ muốn làm gì, đã không còn đường cho người xen vào nữa rồi."
Gã cố ý dừng lại một lúc.
"Trừ khi, người bằng lòng đ.á.n.h cược cả Chu gia và Giang Châu."
Thân hình Chu Gia Huyên cứng đờ.
Hoài Lãng mỉm cười với hắn ta, ra hiệu cho thân binh hai bên trái phải lên ngựa. Cả đoàn người lập tức xoay đầu ngựa, phóng về hướng bến đò ngoài thành.
Bách tính bên đường nhìn nhau, chuyện này... Người vẫn chưa vào phủ, sao đã đi rồi?
Chờ các lão nhân của Chu gia phản ứng lại thì Chu Gia Hành đã sớm lên lâu thuyền mà thẳng đến Ngạc Châu.
Các tộc lão thất vọng, nắm Chu Gia Huyên truy vấn liên tục.
Chu Gia Huyên đứng lặng ở bên đường, mặc cho các tộc lão luôn miệng chất vấn nhưng vẫn không nói một lời.
Ẩm Mặc thở hồng hộc, chen đến bên cạnh hắn ta rồi nhỏ giọng nói: "Tam lang, Đô đốc tìm người!"
Vẻ mặt Chu Gia Huyên khẽ động như bừng tỉnh từ giấc mơ, liếc nhìn về hướng Chu Gia Hành vừa rời đi rồi xoay người trở về Chu phủ. ...
Ngạc Châu.
Trời âm u, tuyết rơi liên tiếp mấy trận.
Cửu Ninh mơ hồ nhớ lại, lần đầu tiên bị Chu Hộc đưa đến Ngạc Châu, dường như cũng là một ngày tuyết rơi âm u và lạnh lẽo.
Tuyết ở phương Nam không lớn như ở phương Bắc, những bông tuyết nhỏ lả tả rơi lên đầu, lên mặt, lên tay, vừa lạnh vừa buốt, chẳng mấy chốc đã tan thành nước. Cưỡi ngựa đi trong tuyết một lúc, cái mũ đã ướt sũng.
Đa Đệ lo lắng đến mức bốc hoả, nếu là ngày thường thì cũng thôi nhưng bây giờ Cửu Ninh đang bệnh, sao có thể mạo hiểm đi đường trong trời tuyết thế này?
Họ đi một con đường tắt, đường núi gập ghềnh nên không thể ngồi xe ngựa mà phải cưỡi ngựa.
Đa Đệ nhất quyết muốn dừng lại tìm một chỗ trú tuyết.
Cửu Ninh lại nói không sao, mắt thấy sắp đến Ngạc Châu rồi, không cần phải trằn trọc.
Vào thành sớm thì có thể sớm uống bát canh nóng làm ấm người.
Tuyết Đình đã tách ta khi đi qua Giang Châu, mang theo các võ tăng tới Vĩnh An tự, mà Cửu Ninh có thân phận cao nhất ở trong đội nên không ai dám trái lệnh của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-600.html.]
Vì vậy, đoàn người lại tiếp tục mạo hiểm đi đường trong tuyết.
Đường Trạch biết rõ mục đích của Cửu Ninh xuôi Nam vào lần này, vả lại trên đường thường xuyên bắt gặp Đa Đệ chỉ bảo thân binh sau này về Giang Châu phải đối xử với Chu gia thế nào, hắn ta nghĩ Cửu Ninh chắc chắn sẽ trực tiếp đến Giang Châu, không ngờ nàng lại đổi đường tới Ngạc Châu làm hắn ta sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng tìm cơ hội gửi thư đi.
Nhưng đã muộn, họ đã gần đến Ngạc Châu rồi.
Lang chủ chỉ giao phó cho hắn ta một việc này, vậy mà hắn ta lại không làm tốt, ngày nào đi theo bên cạnh Cửu Ninh nhưng vẫn bị Cửu Ninh lừa...
Đường Trạch lau khuôn mặt ướt đẫm, khóc không ra nước mắt.
Hắn ta không dám oán giận gì, mắt nhìn đã sắp đến Ngạc Châu rồi, chỉ có thể lộ diện thân phận của mình bảo Viên gia cử người tới đón Cửu Ninh.
Viên gia nhận được tin tức thì rất kinh ngạc, lập tức cử vài vị lang quân đích xuất ra khỏi thành chờ.
Cùng ra khỏi thành còn có một vị tướng trẻ tuổi.
Mấy ngày bôn ba trên đường, lại luôn bị bệnh khiến Cửu Ninh mệt mỏi kiệt sức, đầu nặng chân nhẹ, mệt đến mức mí mắt không mở nổi, chỉ muốn nhanh ch.óng tìm một cái chăn ấm áp thoải mái để ngủ một giấc thật ngon. Thấy từ xa, có nhân mã đang đợi trước cổng thành, nàng vội tháo mũ nỉ ướt sũng xuống rồi thúc ngựa chạy nhanh.
Nhân thủ đứng trước cổng thành đưa tay che lên trán, nhìn về phía xa, khi phát hiện nhóm người gần tới trong gió tuyết, trên mặt lộ ra nụ cười, đá nhẹ vào bụng ngựa, thúc ngựa tiến lên nghênh đón.
"Cửu nương!"
Nghe được giọng nói quen thuộc, Cửu Ninh sững lại, theo tiếng nhìn qua thì cảm thấy đối phương có hơi quen mắt.
Một bóng dáng cưỡi ngựa chạy như bay tới, thanh niên trên ngựa trán đeo dây đỏ, vấn khăn, mặc áo giáp, bên hông đeo một thanh trường kiếm, chạy tới gần, gãi đầu, cười haha để lộ một hàm răng trắng bóng.
Thấy Cửu Ninh nhìn mình ngẩn ngơ, thanh niên bật cười nói: "Như vậy mà cũng không nhận ra ta sao?"
Vân Mộng Hạ Vũ
"A Sơn?" Cửu Ninh cẩn thận quan sát đối phương vài lần rồi cười nói: "Ngươi lại thăng chức rồi à?"
A Sơn đi theo Chu Gia Hành tham gia chiến đấu với quân Khiết Đan, lập được mấy chiến công lớn, lần trước Cửu Ninh có nghe nói tin tức về hắn ta, hắn ta vẫn là một giáo úy.
"Hiện tại chỉ là phó tướng..."
A Sơn cười thật thà, sau khi hàn thuyên xong thì thúc ngựa sang một bên, mời Cửu Ninh đi trước.
Cửu Ninh ra hiệu cho những người khác đuổi theo mình.
A Sơn trao đổi ánh mắt với Đường Trạch rồi đuổi theo Cửu Ninh, đi sau nàng nửa thân ngựa hỏi: "Cửu nương, sao người không cùng lang chủ trở về?"
--------------------------------------------------