Nhưng ông ta sợ!
Ông ta yêu thanh danh, muốn xưng Đế một cách huy hoàng, còn muốn t.ử tôn có thể giữ vững được ngôi vương. Nếu vội vàng đăng cơ thì ông ta có thể thỏa tâm nguyện nhưng sau khi ông ta qua đời, chỉ sợ giang sơn sẽ bị chôn vùi trong tay các nhi t.ử của ông ta!
Hơn nữa, càng ngày càng có nhiều thế lực nổi lên, nhân tài mọc lên như nấm sau mưa, thay thế những người cũ. Ông ta bận rộn với vô số trận chiến, thực sự không tìm được thời cơ tốt để xưng Đế.
Giờ ông ta biết mình không còn sống được bao lâu nữa thì càng không cần đăng cơ.
Một khi đăng cơ, đến khi Chu Gia Hành đ.á.n.h bại Hà Đông quân thì t.ử tôn ông ta chắc chắn sẽ không sống được.
Nếu không đăng cơ thì có khi Chu Gia Hành sẽ buông tha cho t.ử tôn ông ta để trấn an lòng người, có lẽ sẽ giữ lại tước vị của bọn họ, để họ tiếp tục làm Hà Đông vương.
Lên ngôi rồi thì khác, chắc chắn sẽ bị diệt cỏ tận gốc.
Nhưng bộ hạ và các nhi t.ử của ông ta lại tự cao tự đại, ếch ngồi đáy giếng, cho rằng Hà Đông quân bây giờ vẫn có thể quét ngang Trung Nguyên như xưa.
Thôi... Ông ta già rồi, không áp chế được bộ hạ và nhi t.ử nữa, ngay cả chiếu thư đăng cơ cũng đã được chuẩn bị xong rồi, ông ta có đồng ý hay không cũng thế thôi.
Lý Nguyên Tông liếc sang A Sử Na Bột Cách.
A Sử Na Bột Cách hiểu ý, khẽ gật đầu.
Gã ta quỳ xuống trước giường, giả vờ ủng hộ Lý Nguyên Tông như những người khác.
Thấy gã ta quỳ xuống, Lý Thừa Nghiệp nở nụ cười hài lòng.
Đêm đó, đại điển đăng cơ được cử hành trong phủ Thái Nguyên, Lý Nguyên Tông xưng Đế, phát hịch văn kêu gọi khắp nơi. ...
Trường An.
Cửu Ninh đứng trước lan can, khoác một bộ cẩm bào màu đất, đứng hóng gió.
Vân Mộng Hạ Vũ
Viêm Diên mặc áo giáp, đầu quấn khăn đỏ đang đứng sau lưng nàng báo cáo tình hình quân sự gần đây.
Có tiếng hét vang lên dưới bậc thềm, một thái giám nâng một sách lụa rảo bước lên thềm đá, chạy đến trước mặt Cửu Ninh, tươi cười báo: "Bệ hạ, có tin vui!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-704.html.]
Cửu Ninh ồ lên, nhận lấy sách lụa.
Đây là chiến báo từ Từ Châu.
Nội thị chạy từ Chính sự đường tới, mấy vị Tể tướng đã đọc bản chiến báo này rồi. Các đại thần rất phấn khởi, Chu Gia Hành bảo mang đến cho Cửu Ninh xem.
Từ Châu đã đ.á.n.h thắng trận.
Trước đây Chu Gia Hành lấy được Từ Châu rồi giao cho bộ hạ đắc lực Cao Khiếu quản lý, Cao Khiếu biết mục tiêu của Chu Gia Hành là Thái Nguyên Hà Đông nên đã nhắm đầu mâu vào Thái Châu trước. Hắn ta liên tục phái binh đi tập kích, quấy rối và liên minh với các tiết trấn khác. Trải qua gần một năm chinh chiến, Thứ sử Thái Châu đã phải thu nhỏ địa bàn lại rất nhiều, cũng chẳng còn sức để đấu với Chu Gia Hành nữa.
Cao Khiếu tiếp tục chiếm đoạt các châu huyện xung quanh, lần lượt là Thiên Bình và Duyện Châu. Khu vực phía Nam Hoàng Hà gần như đều nằm trong sự kiểm soát của hắn ta.
Chu đô đốc và Chu Gia Huyên quyết định xuất binh đ.á.n.h Tuyên Võ trấn để kiềm chế thông gia của Lý Nguyên Tông, toàn bộ vùng đất phía Nam Hoàng Hà đều thuộc về Chu Gia Hành.
Coi như Hà Đông đã bị bao vây.
Cửu Ninh cười nói: "Đúng là tin mừng thật!"
Buổi chiều, Chu Gia Hành từ Chính sự đường quay về tẩm cung, vừa hay gặp Viêm Diên rời đi.
Không biết nghĩ đến chuyện gì, hắn nói: "Trong lúc ta xuất chinh, để Viêm Diên ở lại Trường An đi, chưa đến mức bất đắc dĩ thì đừng điều động nàng ấy."
Cửu Ninh gật đầu đồng ý, chợt nhớ ra một việc: "Các tông thất lưu vong bên ngoài đang lục tục quay về Kinh thành, tìm thấy vài tiểu lang quân đa phần là nhánh xa, từ sơ sinh đến mười mấy tuổi. Phần lớn chúng đều mồ côi phụ mẫu, ta đã cho người đưa về Hưng Khánh cung nuôi dưỡng rồi."
Chu Gia Hành dừng chân: "Phái người trông chừng bọn chúng."
Cửu Ninh nói: "Ta hiểu, giao cho Hoài Lãng và Đa Đệ xử lý, bọn họ làm việc cẩn thận lắm."
Hoài Lãng chuyên phụ trách thu thập tin tình báo và xử lý chuyện riêng cho Chu Gia Hành. Từ sau khi đi cùng Hoài Lãng qua đất Thục, Đa Đệ đã học được thêm nhiều kiến thức, mục tiêu đã thay đổi rất lớn. Bây giờ nàng ta vẫn muốn làm nữ quan nhưng không phải nữ quan chuyên soạn thảo và đọc chiếu thư mà là một thanh đao sắc, giúp Cửu Ninh xử lý những việc không thể công khai được.
Ví dụ như khi trong triều có người âm thầm cấu kết với các đại thần khác, mưu đồ quấy rối, Đa Đệ sẽ dùng thủ đoạn uy h.i.ế.p hoặc dụ dỗ để nhanh ch.óng ép họ khai ra danh sách. Trong lòng nàng ta không tồn tại khái niệm về công lý hay chính nghĩa, chỉ cần các đại thần làm việc gì gây bất lợi cho Cửu Ninh là nàng ta sẽ ngăn cản. Bây giờ các đại thần trong triều cứ nhìn thấy Đa Đệ là run, xem nàng ta như hồng thủy mãnh thú.
Nhìn đôi môi hồng nhuận của nàng, Chu Gia Hành mất tập trung, chỉ khẽ đáp một tiếng.
--------------------------------------------------