Hắn trầm giọng phân phó: "Đừng kinh động những người khác của Chu gia, đưa tin cho Chu Gia Huyên, nói cho hắn ta biết Cửu nương đang ở chỗ ta, ta sẽ tự mình đưa muội ấy về Giang Châu. Nhớ kỹ, thư phải đưa đến tay Chu Gia Huyên."
Hầu cận nhận lệnh, lại nói: "Mấy tiểu nương t.ử mà Cửu nương nói bị bắt cùng ngài ấy đã tìm được, lang chủ tìm họ đòi người nhưng họ không nói gì, cũng không chịu nhận bạc."
Chu Gia Hành nói: "Nhớ kỹ tên họ của họ."
Hầu cận gật đầu đồng ý rồi vỗ đầu một cái: "Chỉ có người tên Trương Tứ nương kia... Thương đội mua nàng ấy buôn bán không lớn, tối qua đổi được đồ sứ và gấm lụa đã rời khỏi Ngạc Châu, không ai biết đoạn đường tiếp theo họ sẽ đi đâu, sợ là tìm không được."
Chu Gia Hành nhíu mày, nhớ tới tối qua nếu không phải Cửu Ninh ôm chân hắn kêu cứu thì hắn chưa chắc nhận ra nàng.
Nàng thích xinh đẹp như vậy, khi cố ý đối nghịch với Chu Bách Dược đều ăn mặc tươi sáng, lần này nàng thật sự chịu khổ.
Chậm một bước nữa thì nàng sẽ bị đưa đi đâu?
"Đưa thư cho Trương gia."
"Vâng."
Khi Chu Gia Hành trở lại lều, Cửu Ninh vẫn đang xoay vòng.
Không có việc gì để làm, không thể ra ngoài, lại không thể tùy ý lục lọi đồ đạc trong lều của Chu Gia Hành, nàng cũng chỉ có thể xoay vòng.
Chu Gia Hành vén rèm lên, nhìn thấy Cửu Ninh đặt bàn tay nhỏ sau lưng không mục đích xoay vòng, khóe miệng hắn giật giật.
Nàng sinh ra rất đẹp, b.í.m tóc xoắn rất hợp với nàng.
Cửu Ninh không nhìn thấy Chu Gia Hành nên quay đi quay lại trước mặt hắn, rồi đ.â.m thẳng vào lòng hắn.
"Ca!"
Nàng vội vàng đứng vững, mỉm cười tránh ra.
Chu Gia Hành cất bước đi vào bên trong: "Thương đội còn phải dừng lại hai ngày, muội ở chỗ ta trước. Ta đã sai người đưa tin cho Chu Gia Huyên, đến lúc đó ta đưa muội trở về."
Cửu Ninh cũng đi theo sau hắn, ừ một tiếng, ngước mắt nhìn hắn: "Ca, đa tạ huynh."
Nàng thật sự không ngờ sẽ nhận được sự chăm sóc thỏa đáng từ chỗ Chu Gia Hành, trước đây hắn vẫn không quan tâm tới nàng, mỗi lần nhìn thấy nàng đều mặt không chút thay đổi.
Chu Gia Hành không gì.
Một lúc sau, nói đến chuyện của Trương Tứ nương.
Tối qua Cửu Ninh mời Chu Gia Hành giúp tìm người, hắn phái người đi các thương đội truyền lời, sáng sớm hôm nay ngoại trừ Trương Tứ nương ra thì đã tìm đủ người.
Vân Mộng Hạ Vũ
"Những người khác đã tìm về, nàng ta đã đi xa, không biết đi đâu. Ta đã cho người đi báo tin, Trương gia là hào tộc Ngạc Châu, tìm được nàng ta sẽ không khó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-203.html.]
Nhớ tới Tiểu nương t.ử đang kéo tay mình khóc sướt mướt, Cửu Ninh thở dài một tiếng.
Chỉ mong Trương Tứ nương cũng may mắn như nàng, có thể sớm ngày trở lại Trương gia.
Vẻ mặt nàng ảm đạm, bên tai chợt truyền tới một câu: "Muội nói cho người khác biết mình tên là Tô Cửu?"
Hả?
Cửu Ninh mơ hồ ngẩng đầu.
Chu Gia Hành đã quay đầu đi, sườn mặt lạnh như băng, giống như câu vừa rồi không phải từ trong miệng hắn hỏi.
Cửu Ninh khôi phục tinh thần, đang muốn đáp thì Chu Gia Hành đã quay mặt lại, vẻ mặt vẫn như thường, con ngươi nhạt không chút gợn sóng, nói: "Ta bảo Hoài Lãng đi theo muội."
Nói xong, hắn vỗ tay một cái.
Hoài Lãng lên tiếng bước vào rèm, khom người cúi lạy Cửu Ninh.
Chu Gia Hành phân phó: "Ta có việc bận, ngươi dẫn muội ấy ra ngoài đi dạo hội chợ."
Hoài Lãng tuân lệnh.
Cửu Ninh nhớ tới tối qua chiếm giường của Chu Gia Hành, cũng không biết hắn ngủ như thế nào, sợ trì hoãn chính sự của hắn nên theo Hoài Lãng ra khỏi lều.
Hoài Lãng mỉm cười chắp tay với Cửu Ninh, nói: "Lần trước đã đắc tội Cửu nương."
Lần đó ở hành lang dài, Hoài Lãng dọa Cửu Ninh không nhẹ.
Cửu Ninh lắc đầu, vung tay lên: "Ta đã quên từ lâu rồi."
Nếu không phải Hoài Lãng khom người, nàng thật đúng là nhớ không ra gã chính là đại hán râu quai nón rút đao đêm đó.
Thấy nàng đối đáp thoải mái, Hoài Lãng cười khẽ: "Hội chợ rất náo nhiệt, thuộc hạ dẫn theo người đi dạo?" Vỗ tay áo của mình: "Lang chủ cho vài nén bánh vàng, người muốn mua gì cũng được."
Trong mắt Hoài Lãng, mặc dù lang chủ không nhiệt tình với muội muội này, nhưng trên đời này làm ca ca đều muốn ở trước mặt muội muội làm một huynh trưởng hào phóng, nhiệm vụ hôm nay của gã chính là dẫn theo Cửu Ninh mua, mua, mua, tuyệt không thể keo kiệt.
Có Chu Gia Hành cam đoan, rất nhanh sẽ có thể về nhà, tâm trạng Cửu Ninh bình tĩnh lại, gật đầu.
Hai người một trước một sau rời khỏi lều.
"Bịch bịch", liên tiếp vài tiếng nện vang, hầu cận bên ngoài lều mắt thấy Cửu Ninh đi xa, bội đao trong tay rơi xuống đất.
Tối qua họ tận mắt nhìn thấy lang chủ ôm một nương t.ử xấu xí trở về, sau đó ngoại trừ phó phụ hầu hạ thì không có ai ra vào lều trại, vậy thiếu nữ rực rỡ, xinh đẹp kiều diễm trước mắt này là nhảy ra từ đâu?
Mấy người họ há to miệng, liếc nhìn nhau một cái: Chẳng lẽ thiếu nữ xinh đẹp này chính là nương t.ử xấu xí ngày hôm qua?
--------------------------------------------------