Không giống tay của thiếu niên.
Nhận ra nàng đang ngây người, Chu Gia Hành gương mắt, nhìn nàng một cách thản nhiên.
Cách ở gần, Cửu Ninh có thể nhìn thấy rõ lông mi dày đậm đan xen nhau, đôi mắt sau lông mi vừa lạnh lùng vừa trong veo.
Nhưng không phải kiểu lạnh lùng tránh xa mọi người ngàn dặm mà chỉ đơn thuần là thờ ơ mà thôi.
Hắn không thích người Chu gia.
Cửu Ninh nghi ngờ, có phải Chu Gia Hành cũng không thích bản thân không... Hắn cũng mang họ Chu mà!
Trong sách viết cuối cùng Chu Gia Hành đã thống nhất Trung Nguyên, có được giang sơn, toàn bộ thiên hạ đều là của hắn nhưng hắn vẫn cô đơn chiếc bóng, vô vị giống như một cái giếng cổ.
Thời gian chinh chiến bên ngoài, Chu Gia Hành làm gương cho binh sĩ, cùng dậy cùng nằm với binh, vượt qua hơn phân nửa thời gian mỗi ngày ở trên lưng ngựa. Khi trở lại đô thành, tháo chiến giáp xuống, hắn vẫn cẩn thận tuân thủ nghiêm ngặt cách làm việc và nghỉ ngơi trong quân đội, ban ngày nếu không xử lý chính vụ thì cũng là trao đổi chuyện quan trọng với đại thần, hắn là người bận rộng nhất trong hoàng cung.
Nếu như hắn đặt một tâm tư lên bản thân thì cũng sẽ không trúng độc.
Nói thật, Cửu Ninh cảm thấy mệt thay cho Chu Gia Hành... Mấy chục năm khổ cực, chưa làm Hoàng đế đời nữa thì đã c.h.ế.t luôn rồi.
Sao Chu Gia Hành không tranh thủ khoảng thời gian phong quang đắc ý để hưởng thụ cơ chứ?
Chu đô đốc rất thông minh, khi có thể kiếm tiền thì sẽ tranh thủ kiếm tiền, khi không thể kiếm tiền thì sẽ cướp người cướp ngựa cướp lương thực, dù sao cũng sẽ không để lại tay không.
Trái lại là Chu Gia Hành, bản thân keo kiệt không tiêu tiền, không sửa cung điện, không làm điển lễ, tất cả mọi thứ đều rất đơn giản, đường đường là tẩm điện của Hoàng đế mà lại bị dột mưa!
Cuối cùng giang sơn mà mình gây dựng lại để kẻ khác chiếm lời.
Đúng là lãng phí mà!
Cửu Ninh rất muốn chảy một dòng nước mắt chua xót cho hắn.
Tiết kiệm quá cũng không tốt!
Đương nhiên Chu Gia Hành không biết Cửu Ninh đang lặng lẽ oán trách hắn không biết hưởng thụ cuộc sống, ánh mắt lui tới lui đi trên người nàng vài vòng, chỉnh sửa tư thế của nàng: "Nâng bả vai lên."
Cửu Ninh lấy lại tinh thần, lập tức nâng bả vai lên.
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-92.html.]
Tay nàng nhức quá.
Luyện tập gần nửa canh giờ, thị tỳ cùng nhau bước lên, đỡ Cửu Ninh tay chân cứng ngắc đến lều che nắng cắm tạm thời ở dưới cây để nghỉ ngơi.
Cửu Ninh vén tà áo lên rồi nằm xuống giường, đôi chân đặt trên bàn trà, kêu gào đau nhức: "Mau đ.ấ.m bóp cho ta."
Nhóm thị tỳ vô cùng đau lòng, bốn năm mỹ nhân tỳ nữ vây quanh nàng, xoa bóp cánh vai, đ.ấ.m chân, nhào nặn cánh tay.
Hai người ngồi quỳ pha trà cho nàng.
Hòn ngọc quý trong tay Đô đốc, quả nhiên rất được coi trọng.
Chu Gia Hành dọn dẹp những món đồ như túi đựng mũi tên, chuẩn bị cáo lui, chợt nghe phía sau vang lên một tiếng kêu đầy sợ hãi.
Tiếng kêu truyền đến từ lều che nắng.
Chu Gia Hành quay đầu lại.
Trong lều che nắng người ngã ngựa đổ, rối tung cả lên. Nhóm thị tỳ che mặt thét lên, xách váy lao ra ngoài: "Có rắn! Có rắn độc!"
Chu Gia Hành cau mày, đặt túi đựng mũi tên xuống, bước tới chỉ trong vài bước, xốc màn lên.
Một bóng dáng nhỏ bé chạy tới, đúng lúc va vào lòng n.g.ự.c của hắn, dải lụa buộc tóc được khảm nạm trân châu ngọc thạch phát ra tiếng leng keng.
"Có rắn!"
Tiểu nương t.ử ngẩng đầu lên, thấy người đến là hắn thì kích động đến mức nước mắt lưng tròng, mắt hạnh lập lòe ánh sáng, nắm chặt lấy vạt áo ở trước n.g.ự.c hắn, dùng cả tay lẫn chân để bám vào người hắn.
Ước có thể leo lên ngồi xổm trên đầu của hắn.
Nàng hoảng sợ nhìn xung quanh, sợ rắn độc c.ắ.n trúng mình, bàn chân nhỏ không dám đặt xuống đất, dứt khoát giẫm lên trên giày của Chu Gia Hành, lãnh đạo một cách có lý chẳng sợ: "Đi mau đi mau!"
Chu Gia Hành: "..."
Hắn cúi đầu xuống, giả vờ muốn đẩy Cửu Ninh ra.
--------------------------------------------------