Cửu Ninh choáng váng, cơ thể chìm nổi theo sóng lớn chập trùng, nàng cảm thấy mình đã uống vài ngụm nước sông, vừa lạnh vừa chát, vừa tanh vừa thối.
Nàng nhìn đèn đuốc chập chờn chăm chú, dùng chút sức lực cuối cùng, bơi về phía Chu Hộc vừa gọi nàng.
Điều quan trọng trước mắt là giữ tính mạng.
Một cơn sóng lớn ập tới, Cửu Ninh không còn chút sức lực.
Nàng cảm thấy mình đang từ từ chìm xuống dưới, nhất thời lại nổi lên mặt nước, đèn đuốc phía xa mờ ảo, khắp nơi trên mặt nước đều là ánh sáng vụn vỡ.
Lắc lư như vậy một lúc lâu, dường như Chu Hộc đã nhìn thấy nàng, tăng tốc bơi về phía nàng.
Trên sông đen kịt, đưa tay không nhìn thấy năm ngón, Cửu Ninh nghe thấy tiếng thở trầm ổn của Chu Hộc, nắm lấy cánh tay của hắn ta.
"Chu đại ca." Nàng suy yếu gọi một tiếng: "Lạnh quá."
Đừng mắng ta, ta sắp c.h.ế.t rét rồi!
Chu Hộc không nói lời nào, ôm c.h.ặ.t cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, cánh tay mềm mại của nàng khoác lên trên vai hắn ta, cả người lạnh như một khối băng, bờ môi bắt đầu đổi thành màu đen.
Hai người khác cũng bơi tới, ba người bơi về phía bờ, tên có tính cách nóng nảy đã chờ sẵn tại chỗ, mở miệng định quát ầm lên.
"Nước nóng, canh nóng! Mau đi sắc t.h.u.ố.c!"
Chu Hộc ôm lấy Cửu Ninh đã mệt lả, bước nhanh lên bờ, quát ch.ói tai.
Tên có tính cách nóng nảy cau mày, c.h.ử.i mát vài câu rồi đến nhà bếp của khách xá để nhóm lửa sắc t.h.u.ố.c.
Bọn họ biết một chút y thuật, luôn mang theo đan d.ư.ợ.c bí chế của cung đình bên người, không cần phải mời lang trung.
Cửu Ninh ngơ ngác, được đút một bát canh t.h.u.ố.c.
Sau khi dậy sau một giấc, mí mắt nàng vô cùng nặng về, cái chăn dưới ấm áp mềm mại, thỉnh thoảng sẽ xóc nảy vài lần, nàng bị đ.á.n.h thức.
Cửu Ninh chớp mắt, hoàn toàn tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-312.html.]
Lại trở về trong xe.
Nàng thử ngồi xuống, vậy mà nhận ra tay chân có thể cử động được, đầu cũng không choáng váng.
A, nàng có ý đồ chạy trốn, sao nhóm người Chu Hộc không tiếp tục bỏ t.h.u.ố.c nhỉ?
Cửu Ninh vén rèm xe lên, nhìn thấy một cái ót quen thuộc.
"Chu đại ca, chúng ta xuống thuyền như thế nào vậy?"
Nàng thản nhiên như không có việc gì xảy ra, cười hỏi.
Chu Hộc không quay đầu lại, một tiếng vang giòn vang lên, roi dài trong tay quăng xuống: "Tối qua Huyện chủ nhảy xuống sống làm kinh động đến lính phòng giữ bến đò, chúng ta không thể tiếp tục đi đường thủy, chỉ có thể đổi sang đường bộ."
Bọn họ vội vàng rời khỏi Giang Châu, mặc dù kế hoạch chu đáo nhưng cũng là cướp người trên địa bàn Giang Châu, không dám để lại tung tích. Tối qua Cửu Ninh nhảy sông, có không ít thương gia nghi ngờ bọn họ lừa lương gia nữ t.ử, lính phòng giữ bến đò cũng đến tra hỏi, sau khi bọn họ đuổi lính phòng giữ thì quyết định đổi sang đi đường bộ, tránh bị binh Giang Châu phát hiện tung tích.
Biết mình đã đạt được mục đích, Cửu Ninh khẽ cười, ánh mắt đảo một vòng, xung quanh toàn là xe ngựa, la ngựa song song, tiếng roi, tiếng vó ngựa, các khách thương cởi mở chào hỏi với nhau, tiếng của súc vật vang lên liên tục.
Quan đạo rộng lớn bằng phẳng, tuyết đọng chưa tan, núi xanh ven đường mênh m.ô.n.g, sắc trời âm trầm, sườn núi có một đường ranh giới màu xám mênh m.ô.n.g có tuyết, trên ranh giới có núi là những tầng mây lượn lờ, tuyết trắng mênh mang trên đỉnh núi.
Gió lớn gầm thét, các lá cờ đầu đón gió bay phấp phới. Hạ bộc đi đường bọc vải chắn gió thật dày trên mặt, quý chủ môn nằm trong toa xe ấm áp uống rượu chống lại cái lạnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Họ đặt mình vào trong một thương đội, xem ra là đang đi về phía Đông.
Dường như Chu Hộc đã biết Cửu Ninh đang nghĩ gì, thản nhiên nói: "Huyện chủ đừng uổng phí sức lực, những khách thương này với những khách thương chu du khắp nơi ở khách xá tối qua không giống nhau, bọn họ kết bạn đồng hành với nhau, chỉ vì ngăn cản sơn phỉ, tuyệt đối sẽ không xen vào việc của người khác. Cho dù người có làm ra chuyện gì thì bọn họ cũng sẽ không quan tâm tới người."
Phần lớn những khách xá chu du khắp nơi kia là người địa phương ở gần Giang Châu, làm buôn bán nhỏ để nuôi sống gia đình, Nam lai Bắc vãng, liên kết với nhau, thích bênh vực kẻ yếu, thấy lương gia nữ t.ử bị lừa gạt thì nhất định sẽ ra tay giúp đỡ.
Còn khách thương của thương đội này đến từ năm sông bốn biển, làm ăn buôn bán lớn, bọn họ thấy nhiều trò đời, trong mắt chỉ biết đến tiền, mọi người tự quét tuyết trước cửa, không quản sương trên ngói của bọn họ. Dù lúc này Chu Hộc có dùng đao c.h.ặ.t Cửu Ninh ra ở ngay trước mặt những người này thì những người này cũng sẽ không cau mày lấy một lần.
Tâm của Cửu Ninh bị chọc thủng, khóe môi khẽ cong lên: "Chu đại ca, vẫn chưa tạ ơn ngươi tối qua đã cứu ta."
Chu Hộc không nói lời nào.
Một con ngựa chạy từ phía sau tới, người trên lưng ngựa nhìn thấy Cửu Ninh vén rèm xe nói chuyện với Chu Hộc, thế là khịt mũi khinh thường, một tiếng bộp vang lên, roi dài trong tay bay tới.
--------------------------------------------------