Nàng nhìn cây roi bằng trúc trong tay, khịt mũi.
Hai tên tiểu t.ử kia được lợi rồi, nếu không có sự ràng buộc của hệ thống, còn lâu nàng mới quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp đ.á.n.h bọn họ một trận để trút giận.
Đáng tiếc là giờ nàng không thể chủ động tổn thương người khác.
Cửu Ninh cúi đầu, gắn cây roi bằng trúc lên trên đai lưng, khi đi qua hành lang, nàng chợt cảm thấy có chút kỳ lạ.
Tường viện cách đó không xa truyền đến tiếng vang lẫn lộn không rõ.
Khi nàng lắng tai lên nghe, nhận ra đó là tiếng kêu rên đầy đau đớn.
Hộ vệ nhỏ giọng giải thích: "Tô lang quân đang thẩm vấn vài người, bọn họ thất trách, khiến Cửu nương khiếp sợ, khó tội lỗi."
Cửu Ninh đáp lại một tiếng, không hỏi nhiều, tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi đi được vài bước, nàng chợt ồ lên một tiếng, ngừng bước không tiếp tục đi tiếp.
Trong sân võ đường được xếp một hàng ghế dài, các hộ vệ của tiễn đạo đang nằm sấp trên ghế chịu phạt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Roi dài quất mạnh xuống khiến da lưng bị rách toạc, truyền tới cơn đau nóng rát, hai hộ vệ nhỏ tuổi không nhịn được mà kêu lên đau đớn.
Sự tình đã được tra rõ, Thập lang và Thập Nhất lang mua chuộc một hạ nhân quét dọn, ba người lén lút chui vào lều che nắng mà hạ nhân đã dựng lên vào buổi sáng. Có hộ vệ nhìn thấy họ lén lẻn qua từ dưới chân tường nhưng không nghĩ nhiều, vả lại còn muốn lười nhác nên chỉ kiểm tra phía chuồng ngựa, không bước vào lều che mát kiểm tra.
Sự sơ suất này, đã xảy ra chuyện.
Người cầm roi thu hồi roi dài, chắp tay về phía hành lang: "Tô lang quân, đã đ.á.n.h xong mười roi."
Chu Gia Hành ừ một tiếng, ý bảo nhóm người này lui ra.
Đám hộ vệ nhe răng trợn mắt, rít gào hít vào, đỡ nhau đứng lên. Năm người khác bước lên trước, cởi bỏ áo bào, nằm sấp trên ghế trống.
Người cầm roi giơ roi dài trong tay lên, đ.á.n.h từng roi một, mới vừa đ.á.n.h hai roi thì tầm mắt thoáng nhìn thấy Chu Gia Hành đang chậm rãi bước xuống bậc thang, vội vàng thu roi lại.
"Tô lang quân?"
Hắn ta bước lên một bước, đang định hỏi có gì không ổn sao thì đã thấy Chu Gia Hành xuyên qua hành lang bước ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-98.html.]
Những người còn lại nhìn nhau.
Chu Gia Hành không nói một lời, trực tiếp đi vào góc hành lang đối diện, giơ tay vén dây hoa lăng tiêu sinh trưởng quá tươi tốt mà che khuất một phần cửa tròn.
Mùa hoa đã sớm qua, mà hoa lăng tiêu vẫn bò đầy nửa tường viện lại nở mạnh mẽ, đóa hoa đỏ thẫm rơi lả tả đầy đất. Dây hoa nhẹ nhàng lay động, trong rèm xanh biếc lộ ra một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
Da sáng như tuyết, mắt ngọc mày ngài.
Ánh mắt nhìn quanh, người còn mềm mại hơn hoa, giữa mặt mày lại mơ hồ có vài phần anh khí.
"Tô gia ca ca, các ngươi đang làm gì vậy?"
Bị Chu Gia Hành bắt tại trận, Cửu Ninh làm như không có việc gì, chắp tay sau lưng hào phóng ra khỏi chỗ ẩn thân, mỉm cười hỏi.
Ngũ giác Chu Gia Hành nhạy bén, đã sớm phát hiện có người ẩn núp sau cửa tròn.
Ban đầu hắn không định để tâm.
Nhưng Cửu Ninh cứ đứng bám vào cửa tròn, trân châu ngọc thạch được khảm trên búi tóc lấp lánh dưới ánh mặt trời chiếu rọi, thật sự quá nổi bật.
Hắn muốn vờ như không thấy cũng không được.
Chu Gia Hành không đáp, ý bảo thị tỳ đi theo: "Đưa Cửu nương về phòng."
"Đợi chút!" Cửu Ninh xua tay.
Đám thị tỳ vội vàng dừng lại.
Cửu Ninh bước xuống hành lang, chỉ những hộ vệ chuẩn bị bị phạt.
"Chuyện hôm nay là ngoài ý muốn, người làm chuyện xấu là Thập lang và Thập Nhất lang, cần gì phải đ.á.n.h họ mười roi chứ?"
Một roi đ.á.n.h xuống đã khiến da sưng lên, nếu đ.á.n.h mười roi thì phải dưỡng thương ít nhất nửa tháng.
Chu Gia Hành thoạt nhìn chính là người yêu cầu nghiêm khắc: "Hộ vệ như họ không tận lực, đây là quy củ Đô đốc định ra."
Cửu Ninh không muốn xen vào việc của người khác nhưng chuyện hôm nay nàng phải xen vào.
--------------------------------------------------