Trong thời loạn thế này, lễ nghĩa nhân đức đã bị hủy hoại, chỉ có thể dùng biện pháp đặc biệt để khôi phục giang sơn cũ.
Cách đối nhân xử thế trong đời cũng phải như vậy.
Tiên sinh mắng đúng, một mực tránh né không thể nào đạt được sự hiểu cho của đối phương, trái lại chỉ khiến đối phương càng thêm kiêu căng.
Dùng chiến tranh mới có thể chấm dứt chiến tranh, dùng bạo lực... Mới có thể chế ngự bạo lực.
Chu Gia Huyên mở mắt, trong ánh mắt của hắn ta hiện lên hai ngọn lửa lạnh lẽo, âm u, không còn sự dịu dàng như thường ngày.
Lúc này, có người hầu vào thông báo, Chu Gia Ngôn nghe nói Chu Gia Huyên đã về nhà, đang trên đường đến đây.
"Tam lang, người có gặp Đại lang không?"
"Gặp."
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Huyên ngoảnh đầu nhìn về phía bàn sách, nhẹ nhàng nói.
Giọng nói có phần lạnh lùng. ...
Cửu Ninh không biết sau khi rời Giang Châu, Chu gia sẽ xảy ra biến cố gì, cũng không có thời gian để đoán mò... Nàng ốm càng nặng hơn.
Lúc còn ở Chu gia, nàng vẫn luôn sốt, vì bận liên lạc với những người bên ngoài, không để ý đến sự khó chịu trong cơ thể, cộng thêm hôm ấy tâm trạng thư thái, dường như có chút khá hơn, nên quên mất.
Cưỡi ngựa suốt hai ngày, đến ngày thứ ba cuối cùng cũng rời khỏi phạm vi Giang Châu.
Thấy trời dần tối, Chu Gia Hành bảo Cửu Ninh xuống ngựa nghỉ ngơi.
Nàng sốt cao, đầu óc choáng váng, tưởng mình vẫn còn ở Giang Châu: "A huynh, huynh đến đón ta sao?"
Nói xong, nàng ngã nhào xuống.
Chu Gia Hành đang cau mày vì nàng gọi nhầm người, nhìn thấy nàng ngã xuống, hắn lập tức vươn tay đỡ lấy, ôm nàng xuống ngựa.
Hắn nhíu mày, bị nhiệt độ cơ thể nàng làm cho sửng sốt.
Quân y đi đến lều tạm được dựng lên, bắt mạch cho Cửu Ninh.
"Ôi chao, ngài ấy đã sốt mấy ngày rồi." Quân y là người hay nói, vừa kê đơn t.h.u.ố.c vừa lải nhải: "Tình trạng như vậy mà vẫn tiếp tục đi đường, không sợ sốt đến nỗi cháy cả người sao!"
Hắn ta tự cho là rất buồn cười, nói xong cười tủm tỉm nhìn xung quanh tìm ánh mắt của mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-372.html.]
Những người trong lều đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không ai dám cười.
Đa Đệ đứng bên giường liếc mắt nhìn quân y một cái, rồi lén lút quan sát Chu Gia Hành.
Nàng ta lo sợ rằng Chu Gia Hành sẽ cho rằng Cửu Ninh yếu đuối, làm phiền quá nhiều, rồi sẽ vứt bỏ họ ở đây.
Chu Gia Hành đứng bên giường, nhíu c.h.ặ.t lông mày.
"Đã sốt từ khi nào?"
Đa Đệ vội vàng đáp: "Ở nhà... Ở Chu gia, ngài ấy đã ốm rồi. Hôm đó, nương t.ử đi ra ngoài chơi, lúc quay về bị mắc mưa, tối hôm đó bắt đầu sốt."
Nàng ta cố ý nhấn mạnh vào ngày đó, vì biết Cửu Ninh đã cùng Chu Gia Hành ra ngoài.
Như Đa Đệ dự đoán, Chu Gia Hành ngẩng đầu lên, ngẩn người một lúc.
Một lúc sau, trên mặt Chu Gia Hành thoáng qua một tia biểu cảm như áy náy. Hắn quay người, ra hiệu cho quân y cùng ra ngoài, hai người họ thấp giọng nói chuyện.
Chu Gia Hành hỏi rất kỹ, quân y trả lời từng câu, cam đoan rằng sẽ chăm sóc Cửu Ninh chu đáo, mỗi thang t.h.u.ố.c đều tự hắn ta tay nấu.
Sau khi cho nàng uống mấy bát t.h.u.ố.c, cơn sốt của Cửu Ninh dần hạ nhưng nàng vẫn chưa tỉnh lại, liên tục nói mê sảng.
Quân y nói không có gì đáng ngại, có thể là nàng quá mệt mỏi, cần ngủ một giấc thật sâu mới tốt.
Chu Gia Hành không muốn mang theo quá nhiều người tiếp tục đi, sau khi bận rộn nửa ngày ngoài trời, hắn đã sắp xếp xong các hướng đi của Sa Đà binh, chỉ để lại khoảng ba mươi người hầu.
Tối hôm đó, họ dựng trại bên rừng, Cửu Ninh vẫn chưa tỉnh.
Đa Đệ canh giữ trong lều, nhìn quân y cho Cửu Ninh uống t.h.u.ố.c, lòng thầm suy nghĩ tâm sự trong lòng.
Đêm tối khiến những suy nghĩ nàng ta lắng xuống, trước kia nàng ta rất ít khi suy nghĩ nhưng từ khi học chữ đọc sách, mỗi tối nàng ta đều có thói quen suy ngẫm thật kỹ.
Tất nhiên nàng ta rất biết ơn Cửu Ninh... Từ đáy lòng, Cửu Ninh đã cứu nàng ta, cho nàng ta đủ tiền để nuôi sống cả gia đình, dạy nàng ra đọc sách viết chữ, những thứ mà trước đây nàng ta không dám mơ ước, nay đã có được.
Nhưng khi nhìn thấy Cửu Ninh rời khỏi Chu gia, Đa Đệ lại có một loại vui vẻ kín đáo... Thiên chi kiêu t.ử cũng không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Cửu Ninh xinh đẹp cao quý như vậy, có Đô đốc yêu thương, có huynh trưởng bảo vệ và có Chu Gia Hành nguyện ý mạo hiểm vì nàng... Nàng sống cuộc đời xa hoa, mọi thứ từ ăn uống, ngủ nghỉ, đi lại đều phải tinh tế nhưng lại có xuất thân như vậy, nàng cũng có những lúc không thuận lợi chứ!
Đa Đệ cảm thấy xấu hổ vì niềm vui này nhưng không thể nào kiềm chế được sự vui sướng trong lòng.
Nàng ta sinh ra đã thấp kém, chịu đựng đủ nỗi khổ, còn Cửu Ninh, tự nhiên cao quý, không cần nỗ lực cũng có được nhiều thứ mà nàng ta luôn mơ ước.
Đa Đệ vừa hâm mộ, vừa đố kỵ với Cửu Ninh, đố kỵ đến mức cảm thấy xót xa cho chính mình.
--------------------------------------------------