Thị nữ dẫn Cửu Ninh đi rửa mặt thay y phục, cởi áo ngoài dính m.á.u trên người nàng ra, cẩn thận kiểm tra từ đầu đến chân một lần.
Cửu Ninh thay áo gấm tay hẹp đi ra, bước tới bên cạnh Chu đô đốc đang ngồi uống trà.
Chu đô đốc giơ tay lên, để nàng lên trường kỷ ngồi cạnh mình rồi đưa tách trà cho nàng.
Cửu Ninh nhận trà nhưng không uống, liên tục hỏi: "A ông, sao người lại trở về? Trên đường có gặp mai phục không? Mấy người Bùi tiên sinh đâu?"
Chu đô đốc mỉm cười, khoé môi giương lên nụ cười khinh thường: "Mai phục? Chỉ bằng chút tài mọn này, cũng muốn vây khốn ta? Khi ta mang binh đ.á.n.h trận, còn không biết họ đang ở đâu chơi bùn! Thủ đoạn tiểu nhân!"
Khóe miệng Cửu Ninh khẽ giật, đang nói không từ thủ đoạn... Hình như Chu đô đốc không có tư cách mắng người khác?
Khi ông vừa thoát khỏi Hà Đông quân, thế đơn lực yếu, thân binh bên người chỉ có hơn ngàn người, mà Lý Nguyên Tông phái ra mười vạn đại quân truy kích ông. Mỗi lần đối phó Hà Đông quân, ông đơn giản áp dụng chiến thuật đường vòng, Hà Đông quân đến thì ông lập tức chạy, Hà Đông quân đi thì ông lập tức đi sửa nhà dột, Hà Đông quân không đi thì ông vây quanh Hà Đông quân, hơn một ngàn người chia thành ba đội, một ngày mười hai canh giờ thay phiên nhau, nhân lúc ban đêm Hà Đông quân ngủ hoặc ban ngày chôn nồi nấu cơm thả lỏng đề phòng, thường mang vài trăm người đi tập kích doanh trại, đoạt rồi chạy, tuyệt không ham chiến.
Tóm lại xuất quỷ nhập thần, cố gắng tránh liên tục nhảy lên nhảy xuống quấy rầy Hà Đông quân khi đối đầu với chủ lực của đối phương, quấy nhiễu Hà Đông quân ngày đêm không yên, nghĩ cách để Hà Đông quân không tập trung, sau đó tiêu diệt họ từng đợt một.
Hà Đông quân sợ cái gì thì ông tới cái đó, xuất quỷ nhập thần, thủ đoạn vô cùng tận khiến quân tướng Hà Đông tức đến giậm chân, mắng ông còn xảo huyệt hơn chuột.
Lý Nguyên Tông từng tự mình dẫn binh, bày trận mắng ở ngoài thành, muốn quyết sinh t.ử với Chu đô đốc.
Mặc kệ Lý Nguyên Tông mắng khó nghe cỡ nào, Chu đô đốc kiên quyết không đi ứng chiến, tỏ vẻ Lý tư không là mãnh tướng bậc nhất đương thời, lá gan ông nhỏ nên không dám đùa giỡn đại đao trước mặt Tư không.
Gì? Mắng ta là đám chuột nhắt? Đúng vậy nha! Tư không, người là đại anh hùng, đại hào kiệt, ta chỉ là kẻ không lý tưởng!
Lý Nguyên Tông vô cùng đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-257.html.]
Nhưng vừa đợi Lý Nguyên Tông dẫn binh trở về Thái Nguyên thì Chu đô đốc vẫn giả làm rùa đen kia lập tức nhảy nhót lên, mang binh đoạt lương thảo của Hà Đông quân, còn châm một mồi lửa đốt nơi đóng quân của Hà Đông quân.
Nghe nói Lý Nguyên Tông tức giận đến hộc m.á.u, suýt chút nữa đã ra đi. ...
Dường như Chu đô đốc không nhớ quá khứ vinh quang mình đã làm, lẽ thẳng khí hùng oán giận người bỉ ổi vô sỉ, khẽ hừ vài tiếng rồi uống một ngụm trà.
"Ta đã sớm biết họ mai phục trên đường, họ cho rằng ta trúng kế, thật ra là ta tương kế tựu kế."
Hai bên đường núi kia đều là đồi núi nhấp nhô, ở giữa chỉ có một con đường lớn đủ rộng để bốn con ngựa song song đi qua, xung quanh lối ra phía trước là một rừng gai mọc thành bụi, tựa như miệng bình, là chỗ thích hợp để mai phục, chỉ cần người mai phục tốt ở hai bên sườn núi và lối ra thì có thể bắt trọn mẻ cá trong chum.
Thử hỏi Chu đô đốc mang theo hai ngàn kỵ binh dễ dàng đi qua nơi như vậy, làm sao không có chút chuẩn bị nào được chứ?
Vân Mộng Hạ Vũ
Giang Châu là địa bàn của ông, ông nắm rõ địa hình trong phạm vi mấy chục dặm, trước đây ông còn nói với Bùi Vọng Chi là sau này có thể phục kích tấn công Giang Châu ở sơn cốc.
Ông giả vờ bị trúng tên ngã xuống để dẫn ra toàn bộ chủ lực của đối phương, chỉ dùng không đến một canh giờ đã kết thúc trận chiến.
Tiếc là phản ứng của những t.ử sĩ kia vô cùng nhanh, ý thức được kế hoạch thất bại nên toàn bộ uống độc tự sát, chỉ để lại mấy trăm tiểu lâu la không biết đưa tới từ đâu.
Không muốn dọa tôn nữ nên Chu đô đốc chỉ hời hợt nói đại khái, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, ông buông tách trà xuống: "Là Nhị lang đưa cháu về?"
Cửu Ninh gật đầu: "Nhị ca cứu cháu, sau khi đưa cháu trở về thì lập tức đi."
Chu đô đốc mỉm cười: "Nhắc tới chuyện này còn phải cảm tạ hắn, là hắn sai người đưa tin cho ta, nói cho ta biết chuyện cháu bị bắt đi."
Người của Chu Gia Hành vẫn chờ trên con đường khi Chu đô đốc trở về Giang Châu nhất định phải đi qua, nói cho ông biết rằng Cửu Ninh bị bắt đi sau đó đã được cứu, nhắc phía Giang Châu của ông chắc chắn có nội ứng của đối phương, bằng không họ sẽ không thể thần không biết quỷ không hay mà mang Cửu Ninh đi. Cho nên Chu đô đốc luôn giữ cảnh giác cao độ, nhìn thấy mấy hộ vệ báo tin kia nghênh đón trên con đường núi, đã ý bảo Bùi Vọng Chi chuẩn bị tốt để nghênh địch.
--------------------------------------------------