Còn không bằng đối đãi giống nhau, như vậy cũng không cần chịu trách nhiệm cho họ, cũng sẽ không có cảm xúc gì khi họ phản bội.
Nhưng hiện tại nếu muốn trọng dụng họ thì không thể tùy tiện như vậy nữa.
Cửu Ninh nhíu mày cân nhắc.
Lúc này, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân, hộ vệ ở bên ngoài nói: "Cửu nương, có vài người Hồ dừng lại ngoài cửa phủ, họ nói là phụng mệnh chủ tới."
Người của Chu Gia Hành?
Thật đúng là trùng hợp, nàng vừa mới viết xong thư cho hắn.
Cửu Ninh bảo quản sự mời người vào phủ.
Quản sự nói: "Bọn họ đã đi gặp Đô đốc trước rồi."
Cửu Ninh giật mình.
Quản sự tiếp: "Bọn họ mang theo mấy chiếc rương lớn, nói rằng có bảo vật muốn dâng tặng Đô đốc."
Cửu Ninh hiểu ý, chuyện này chắc chắn là do Chu Gia Hành sắp xếp. Trước đây, người đứng đầu trong nhà là Chu Bách Dược. Khi đó, hắn không muốn tiếp xúc với Chu Bách Dược nên người được cử đến đều trực tiếp gặp nàng. Hiện tại, Chu đô đốc đã trở về, hắn muốn dò xét ý tứ của Đô đốc trước, xem như để làm rõ thái độ, thể hiện rằng hắn không có ác ý. Điều này nhằm tránh gây thêm thị phi, khiến nàng rơi vào tình thế khó xử, bị người khác coi thường.
Hắn làm việc thận trọng, chu đáo đến từng chi tiết.
Vân Mộng Hạ Vũ
Không hổ danh là người sau này sẽ nắm trong tay cả những việc lớn lẫn nhỏ. Hơn nữa, hắn còn khỏe mạnh và đầy năng lượng, nếu là người khác phải gánh vác nhiều công việc như vậy thì có lẽ đã sớm kiệt sức. Nhưng hắn vẫn tràn đầy sức sống, vừa chăm lo dân sinh kinh tế, vừa dẫn binh xuất chinh. Trong vòng mấy năm, hắn đã bình định toàn bộ phía Nam, hầu như trận nào cũng thắng.
Cửu Ninh thoáng có chút ghen tị, phân phó A đại và những người khác: "Ta cũng như Thập Nhất lang, mỗi người chiêu mộ 50 người trước, hôm nay các ngươi về suy nghĩ xem nên chọn ai. Ngày mai đi cùng nhóm Thập Nhất lang đến quân doanh để làm thẻ bài."
A đại vâng lệnh.
Cửu Ninh dặn dò xong, cố ý nhấn mạnh: "Việc của các ngươi là chọn người tốt. Những kẻ gian dối, dùng thủ đoạn hoặc lười biếng thì không cần. Ta là nữ t.ử, biết rằng số người chịu ứng tuyển sẽ không nhiều, các ngươi không cần nóng vội. Thà thiếu người, chứ không cần đủ số. Ta không phải đang đùa giỡn."
Thà rằng ít người nhưng chất lượng, còn hơn gom đủ năm mươi người mà mang về một đám kiêu binh không phục quản lý, cuối cùng lại làm nàng đau đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-270.html.]
"Chúng ta hiểu rồi." Nhóm A đại cùng gật đầu.
Cửu Ninh ra hiệu cho tỳ nữ lấy phần thưởng đã chuẩn bị trước đó, đồng thời đề cập đến việc khôi phục tên thật cho bốn người họ.
Không ngờ bốn người đều kiên quyết phản đối, nói rằng họ thích được gọi là A đại, A nhị, A tam và A tứ như hiện tại. Khi nghe đến việc đổi tên, ai nấy đều tỏ vẻ không vui. Đặc biệt, A tứ còn quỳ xuống dập đầu bày tỏ phản đối quyết liệt.
Cửu Ninh không hiểu ra sao, bèn sai tiểu đồng đưa bốn người ra ngoài, rồi gọi Hàm Thiền đến để hỏi xem nàng ấy có biết nguyên do không.
Hàm Thiền là tỳ nữ được Cửu Ninh tin tưởng và nể trọng nhất, địa vị trong phủ cũng khác hẳn với những tỳ nữ khác. Những người trong phủ thường đến gặp nàng ấy để truyền đạt tin tức, vì vậy nàng ấy nắm rõ nhiều chuyện trong nội phủ.
"Chẳng qua là để tranh lấy một danh phận thôi! Họ là những người đến hầu hạ Cửu nương từ trước. Những cái tên này đại diện cho việc họ là những hộ vệ có thể diện nhất bên cạnh Cửu nương."
Nghe Cửu Ninh hỏi tại sao A đại và mấy người kia không muốn đổi tên, Hàm Thiền cười cong cả eo.
Cửu Ninh lắc đầu, cũng bật cười theo.
Thì ra, không chỉ nhóm tỳ nữ tranh giành tình cảm vì được nàng sủng ái, ngay cả A đại và những hộ vệ cao lớn, thô kệch kia cũng tranh chấp chỉ vì mấy danh xưng như "đệ nhất" hay "đệ nhị".
Thôi, dù sao trong ngày thường, các hộ vệ vẫn gọi nhau bằng tên thật. Còn những cái tên như A đại, A nhị, chỉ có nàng mới được dùng để gọi họ.
Thau đồng đỏ rực, than lửa cháy nổ tí tách. Hàm Thiền quỳ xuống trước lư hương, cẩn thận thêm một miếng hương bánh, rồi nói: "Cửu nương, Đa Đệ bảo rằng ngày mai nàng ta muốn đến chùa dâng hương."
Cửu Ninh không mấy để tâm, chỉ ừ một tiếng.
Hàm Thiền lặng lẽ liếc nhìn nàng, rồi nói khẽ: "Thật ra, chuyện này cũng là do Đa Đệ nghĩ nhiều."
Cửu Ninh nhướng mày hỏi: "Ai bắt nạt nàng ta sao?"
Hàm Thiền nói: "Thực ra cũng không ai bắt nạt nàng, chỉ là Kim Dao nói vài lời không hay mà thôi."
Cánh tay của Đa Đệ bị trúng tên nay đã hoàn toàn lành lặn. Nàng ta sống chung với Hàm Thiền và mọi người khá hòa thuận. Tuy nhiên, tâm tính của các tiểu nương t.ử vốn hay thay đổi, nhạy cảm vì còn trẻ, lại mong muốn có thể được hầu hạ Cửu Ninh lâu dài. Khi thấy người khác được Cửu Ninh yêu thích hơn mình, khó tránh khỏi cảm giác ghen tị. Cả ngày quanh quẩn trong cùng một sân, khó tránh khỏi những lời ra tiếng vào. Đa Đệ thường ra sức nịnh hót Cửu Ninh, lâu dần, những tỳ nữ khác cảm thấy không quen nhìn cách nàng ta tỏ vẻ. Cùng là người hầu hạ Cửu nương, mỗi người đều tận tâm tận lực, Cửu nương cũng công bằng, không thiên vị ai. Nhưng Đa Đệ luôn muốn chứng minh mình trung thành hơn người khác, việc gì cũng nhất định phải tranh giành danh "đệ nhất", khiến Cửu nương chú ý đến nàng ta, cho rằng chỉ có mình nàng ta là người hầu trung thành nhất, còn những người khác thì sao?
--------------------------------------------------