Một khi đã như vậy, hắn ta không còn lý do gì để che giấu nữa, chỉ có thể c.ắ.n răng nhảy xuống.
Nếu có thể kiên trì đến Trường An... Sau này lại hỏi nàng.
Ánh trăng mờ ảo, chiếc thuyền lớn lặng lẽ xẻ sóng trong làn sương, im lặng vươn mình tiến về trước.
Trong khoang thuyền, ánh nến như hạt đậu nhẹ nhàng lay động.
Trong tiếng nước chảy róc rách, sau tấm bình phong gấp khúc Tương Trúc vọng ra tiếng đọc sách trong trẻo: "Trời xuân của Giang Nam, là cây cối tốt tươi. Tuyết trắng phủ cây mai, áo xanh như ruộng rau."
Đọc xong bài thơ, Cửu Ninh đột nhiên cảm thấy đói bụng.
Đầu xuân, cỏ cây sinh sôi, ánh xuân tươi đẹp, rau dại tươi non mềm mướt nhào với bột, gói nhân thịt bên trong rồi rán thành những cái bánh vàng óng, vỏ mỏng bánh giòn, còn có mùi thơm nhàn nhạt...
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy đói, buông quyển sách xuống, đứng lên khỏi trường kỷ, phân phó thân binh đi tìm chút đồ ăn no bụng.
Mệnh lệnh được truyền xuống, rất phó tòng đã đưa tới một đĩa lớn bánh nướng ngàn lớp.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau khi lên thuyền vẫn chưa từng cập bến, mấy ngày trước hiếm khi được ăn rau tươi, hôm nay lúc thuyền ghé qua bến đò thì dừng lại một lúc, cuối cùng bữa ăn đã không còn là canh cá và bánh hấp nữa.
Cửu Ninh không ăn ngay mà rửa tay, bảo phó tòng bưng khay, gõ cửa phòng Chu Gia Hành.
Sắc trời còn chưa tính là tối, bình thường Chu Gia Hành bận rộn đến nửa đêm canh ba mới nghỉ ngơi, giờ vẫn chưa ngủ, đang bàn bạc công vụ với bộ tướng.
Hà Đông vẫn là một khoảnh gió êm sóng lặng.
Lĩnh Nam truyền đến tin tức có một đám lưu dân đã tấn công chiếm lĩnh châu phủ nơi đó, g.i.ế.c c.h.ế.t quan viên địa phương, thủ lĩnh lưu dân tự lập làm Đế, còn đặt cho mình một danh hào rất oai phong. Đám lưu dân kia chỉ hơn một vạn người, chẳng qua là một đám ô hợp. Hơn nữa Lĩnh Nam vốn là vùng đất xa xôi hẻo lánh, ngoài Quảng Châu tạm thời bị kiểm soát ra thì các châu khác đều bị những thế lực nhỏ chiếm cứ, giống như năm bè bảy mảng, khó thành đại thế.
Dẫu có thành thế lực thì họ cũng không thể vượt Hoàng Hà để uy h.i.ế.p Trung Nguyên.
Bởi vậy các trấn lớn cũng chẳng để đám lưu dân cả gan tự lập Đế vào mắt, hoàn toàn coi họ như trò cười, lại còn chính khí phát hịch văn giận dữ mắng mỏ.
Nhưng Đại tư không Lý Nguyên Tông luôn thích làm náo động nhất, nghe nói ai muốn tự lập làm Đế là lập tức phát binh tấn công mà lúc này ông ta lại nghẹn không lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-662.html.]
Thế nhân đều biết Lý Nguyên Tông thích nhất tự cho mình là trung thần, vừa ghê tởm các tiết trấn khác, vừa công khai mượn danh tiếng trung thần chèn ép các thế lực khác, lần này có người dám xưng Đế, Lý Nguyên Tông lại mặc kệ. Đây là mặt trời mọc đằng Tây sao?
Sự khác thường của Lý Nguyên Tông khiến các trợ tá lo lắng và đề phòng.
Các trấn khác lại âm thầm hưng phấn không thôi.
Sự khác thường của Lý Nguyên Tông không ngoài ba khả năng: Một, tuổi tác của Lý Nguyên Tông đã cao, bệnh nặng ở trên giường, không thể quản lý mà các nhi t.ử của ông ta bận rộn nội đấu nên quân tướng Hà Đông vào lúc này đây không có nhảy ra mắng c.h.ử.i đám lưu dân không biết điều kia. Hai, đây là Lý Nguyên Tông đang giấu tài, cố ý yếu thế để hạ thấp lòng phòng bị của Chu Gia Hành, sau đó thừa dịp không muốn phát động tập kích. Ba, Lý Nguyên Tông giả bộ trung thần cả đời, cuối cùng kiềm chế không được mà muốn xưng Đế, cho nên giả điếc giả câm.
Bất kể là khả năng nào, tiết trấn đều thích nghe ngóng, họ mừng rỡ nhìn Chu Gia Hành và Lý Nguyên Tông cùng thiệt.
Phía Chu Gia Hành chẳng thoải mái như vậy, hắn đã phân phái bộ tướng tới các nơi trú phòng, muốn họ bất cứ lúc nào cũng chú ý hướng đi của quân Hà Đông, một khi chiến hỏa dấy lên, còn phải phòng bị những tiết trấn khác nhân lúc cháy nhà hôi của.
Các bộ tướng buông tay đứng trước án thư, nghe Chu Gia Hành trầm giọng phân phó, thấy vẻ mặt hắn lạnh nhạt, vẫn bình tĩnh trấn định như cũ, tâm tình nôn nóng thoáng giảm bớt một chút.
Tiếng gõ cửa vang lên, thân binh bước nhanh vào phòng, ôm quyền, nhỏ giọng nói: "Quý chủ tới."
Chu Gia Hành còn chưa nói gì, các bộ tướng đã liếc mắt nhìn nhau, thức thời cáo lui ra ngoài.
Cửu Ninh đứng ở cạnh cửa, mặc một bộ cẩm bào dệt vàng tay hẹp, khóe môi hơi cong lên, mỉm cười chào các bộ tướng đang đi ra.
Các bộ tướng không dám nhìn thẳng nàng nên chỉ cung kính hành lễ rồi đều tự tản đi.
Cửu Ninh nhận lấy khay trong tay phó tòng, bước vào phòng, đứng trước án thư.
Mới vừa lộ ra vẻ mặt do dự thì Chu Gia Hành đã đẩy màn lụa xếp chồng lên nhau, để trống một chỗ, bảo nàng buông khay xuống.
"Món này ngon."
Chu Gia Hành liếc nhìn nàng, trong sự bình tĩnh lộ ra vài ý cười nhàn nhạt, ừ một tiếng, rót tách trà cho nàng.
Hai người ngồi đối diện, một bên bàn bạc kế hoạch hành trình, một bên chia đĩa bánh rán tỏa ra mùi thơm nồng nàn ra, c.ắ.n vào chỗ giòn tan, phát ra tiếng rốp rốp.
--------------------------------------------------