Cuối cùng, chỉ còn lại Cửu Ninh và hai tiểu nương t.ử yếu ớt khác chưa có ai mua.
Cửu Ninh còn nhỏ tuổi, các khách thương bình thường không thiếu kẻ hầu người hạ, chẳng ai để mắt tới nàng. Thêm vào đó, nàng còn cố tình làm mình trông bẩn thỉu như một kẻ ăn mày, lại bôi đầy m.á.u của Chu Hộc lên người, mùi hôi thối nồng nặc khiến những ai muốn nhìn kỹ dung mạo của nàng đều phải bỏ đi ngay khi ngửi thấy mùi.
Hai hán t.ử mặc áo trắng, râu quai nón rậm rạp đi ngang qua. Thấy bọn họ, tên mã tặc lập tức tiến lên, nở một nụ cười nịnh nọt: "Thảo nào quy mô hội chợ lần này lớn như vậy, thì ra là vệ suất đến! Không biết vệ suất có để mắt đến món hàng nào không?"
Một trong hai hán t.ử liếc mắt nhìn tên mã tặc, thấp giọng mắng một câu: "Cút xa ta ra! Vệ suất đang ở trong lều phía trước. Để ngài ấy thấy ta qua lại với bọn ngươi lại mắng một trận cho mà xem!"
Tên mã tặc cười hì hì: "Chúng ta có hàng tốt, không biết vệ suất có hứng thú không?"
Hai hán t.ử liếc nhìn nhau: "Đợi đã."
Bọn họ dẫn tên mã tặc đến trước một túp lều ở góc đông hội chợ, đứng ngoài rèm, cung kính nói: "Lang chủ, bọn họ nói có hàng tốt."
Trong lều im lặng một lúc, sau đó có một giọng nói trẻ trung vọng ra: "Ta đã lập quy định, thương đội không được giao dịch với mã tặc."
Người trong lều tuy còn trẻ nhưng lời nói toát lên sự uy nghiêm từ tốn, không dễ lay chuyển.
Hai đại hán không dám nói thêm, quay lại lắc đầu với tên mã tặc bên cạnh.
Vân Mộng Hạ Vũ
Dù mã tặc thật sự có hàng tốt, giá cả cũng có thể ép xuống rất thấp nhưng vì nguồn gốc bất minh, hầu hết đều là cướp được.
Thương đội đã định ra quy tắc không làm ăn với bọn mã tặc từ lâu. Lang chủ của họ tuy trẻ tuổi nhưng quyết đoán, không ai dám giao dịch với bọn mã tặc sau lưng hắn ta.
Tên mã tặc thầm c.h.ử.i rủa trong lòng. Phó thủ lĩnh thương đội này còn khó đối phó hơn so với lão thủ lĩnh. Tuổi trẻ mà không tham tài, không mê sắc, lại còn đạo mạo không dễ bị mua chuộc. Chúng đã thử mọi cách nhưng vẫn không thể hợp tác được. Đáng nói hơn, lão thủ lĩnh của thương đội này là một vị thành chủ, hơn nữa còn là lãnh tụ của tông giáo người Hồ, gia tộc họ nắm giữ tuyến đường thông thương cuối cùng đến Tây Vực, còn sở hữu rất nhiều bảo vật quý giá mà các khách thương Trung Nguyên ao ước. Đám t.ử đệ danh môn y quan ở Trường An đều đến nịnh nọt bọn họ, không thể tùy tiện đắc tội được.
Rốt cuộc phó thủ lĩnh thích cái gì nhỉ?
Tên mã tặc trở về lều của mình, thông báo cho những người khác rằng thương đội Túc Đặc vẫn không muốn giao dịch với bọn họ. Mọi người tuy rất tức giận nhưng cũng đành bất lực.
Mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn phủ lên những dãy núi băng giá một lớp màu hồng nhạt như m.á.u. Hội chợ vẫn đông đúc, nhộn nhịp.
Cửu Ninh đứng trong gió lạnh, cả người tê cóng đến nỗi không còn cảm giác. Nàng không biết nên mong có người mua mình đi hay mong không ai mua sẽ an toàn hơn. Bây giờ chuyện sinh t.ử không còn do mình định đoạt nữa, chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi.
Trong lúc tuyệt vọng, khóe mắt nàng bất chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-194.html.]
Cửu Ninh mừng rỡ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào thiếu niên có mái tóc xoăn đang được mọi người vây quanh, há miệng gọi: "Nhị ca!"
Gió thổi quá mạnh, cổ họng khô khốc, tiếng hét của nàng chỉ là những âm thanh mơ hồ. Đến cả tiểu nương đứng gần nàng nhất cũng không nghe rõ nàng đang hét cái gì.
Thương đội này đang đi về phía Ngạc Châu, Cửu Ninh nhớ rằng những thương nhân Túc Đặc đưa t.h.u.ố.c lần trước có nói rằng điểm dừng chân tiếp theo của họ là Ngạc Châu. Chu Gia Hành chắc chắn cũng đang đến Ngạc Châu, nhất định là hắn!
Đôi mắt Cửu Ninh sáng lên, nàng ấy giơ đôi tay bị trói về phía đông, rồi bước lên vài bước.
Dường như thiếu niên đã cảm nhận được ánh mắt sáng quắc sau lưng mình, từ từ quay đầu lại.
Làn da trắng mịn, các đường nét trên khuôn mặt rõ ràng, đôi mắt sáng như thể pha lẫn chút nước hồ xanh biếc.
Cửu Ninh ngây người, nụ cười trên môi bỗng khựng lại.
Bóng lưng rất giống Chu Gia Hành, mái tóc xoăn cũng giống, nhưng gương mặt này... Lại không phải là Chu Gia Hành!
Nụ cười trong mắt nàng lập tức tan biến sạch sẽ.
Thiếu niên tóc xoăn kia nheo mắt, bước về phía Cửu Ninh.
Thiếu niên tên là A Duyên Na. Tên mã tặc nhận ra y, thấy y đi đến thì mỉm cười chắp tay.
Cửu Ninh cúi thấp đầu, lùi lại vài bước.
"Ngươi!" A Duyên Na bước tới gần, chỉ tay vào nàng: "Ngươi tên gì?"
Cửu Ninh co rúm lại như thể rất sợ hãi.
Tên mã tặc đảo mắt nhìn quanh, thấy A Duyên Na có vẻ thích thú với Cửu Ninh, bèn bước vào vòng dây, nắm lấy cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên.
Nàng cụp mắt xuống, nhất quyết không nhìn.
A Duyên Na bật cười ha hả:"Chẳng lẽ ngươi bị câm sao?"
--------------------------------------------------