Nhìn mà hoa cả mắt khiến người ta không biết nên khen cái nào trước.
Dù sao Cửu Ninh cũng không kiêng nể gì, có cái gì bày ra cái nấy, những món đồ dùng trang trí đắt đỏ trong nhà phần lớn đều là của hồi môn của Thôi thị, không chỉ lộng lẫy mà còn lịch sự tao nhã.
Chỉ có mấy món đồ cổ lấp lánh bên dưới cửa sổ, vừa nhìn là biết của mấy kẻ nhà giàu mới nổi hay dùng, hoàn toàn không hợp với phong cách của ngôi nhà gỗ nhỏ này.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mấy món đồ cổ này vốn ở trong phòng Chu đô đốc. Chu đô đốc cảm thấy mắt nhìn của mình rất tốt, thường xuyên sai hạ nhân đặt mấy món đồ cổ ở chỗ dễ thấy nhất, thoải mái khoe khoang, buộc nhóm Bùi tiên sinh phải ca ngợi mấy món đồ cổ kia.
Có một lần Chu đô đốc hỏi Cửu Ninh mấy món đồ cổ này có đẹp không. Sợ ông không vui nên Cửu Ninh che giấu lương tâm khen mấy món đồ cổ kia có tạo hình đặc biệt, đẹp đẽ, đường nét độc đáo...
Trong lúc vô ý đã khen quá đà.
Chu đô đốc cứ nghĩ nàng thích nên lập tức sai người mang đồ cổ đến phòng nàng: "Quan Âm Nô thích thứ gì thì cứ nói với a ông."
Cửu Ninh giật mình, vội vàng nói không muốn.
Chu đô đốc cười haha, vỗ đỉnh đầu nàng: "Cầm đi đi, nếu đã thích thì đừng từ chối. Chỗ a ông còn nhiều đồ tốt lắm."
Cửu Ninh chỉ có thể rưng rưng nhận đồ tổ phụ tặng.
Thứ này tuyệt đối không thể để ở phòng ngủ!
Tâm trạng Chu đô đốc rất tốt, xem kìa, tôn nữ cảm động phát khóc, chắc chắn con bé rất vui vẻ. ...
Chúng phụ nhân nhìn quanh một vòng, cảm thấy mắt mình đau nhức.
Chỉ mỗi căn nhà gỗ nhỏ đã có nhiều đồ tốt như vậy, trong phòng ngủ của Cửu nương còn xa hoa đến mức nào đây?
Ánh mắt của Ngũ nương dừng lại trên mấy món đồ cổ đó một lúc, sau đó cụp mắt đi theo sau nhóm phụ nhân, trong lòng thầm mỉa mai: Món đồ tầm thường như thế cũng chỉ có mỗi Cửu nương thích.
Một lúc lâu sau, các nàng ấy mới nhớ tới mục đích mình xông vào nhà gỗ nhỏ.
"Cửu nương, thẩm xin lỗi ngươi. Thẩm không nên nghi ngờ ngươi."
Sau khi về nhà Ngũ thẩm bị phụ mẫu phu quân và phu quân mắng cho một trận, lúc này cũng không còn hùng hồn như hồi sáng nữa, bà ta đi tới trước giường của Cửu Ninh, lớn tiếng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-116.html.]
Chỗ nào không ngủ lại đi ngủ trong nhà gỗ nhỏ, rõ ràng là cố ý.
Cửu Ninh không ừ hử gì.
Ngũ thẩm nhíu mày, thừa dịp tỳ nữ không chủ ý mà bước tới mấy bước, hung hăng đẩy Cửu Ninh.
Hàm Thiền kêu lên sợ hãi, đẩy Ngũ thẩm ra: "Thẩm nói nhỏ một chút, Cửu nương đang bị bệnh đấy!"
Ngũ thẩm biết Cửu Ninh giả vờ ngủ, nhịn cơn giận nói: "Cửu nương, thẩm xin lỗi ngươi, thẩm sai rồi, cầu xin ngươi hảo tâm cứu hai huynh đệ của ngươi."
Cửu Ninh nghiêng người ngủ say, hô hấp đều đều.
Chúng phụ nhân nổi giận nhưng bị nhóm tỳ nữ cản trở, không thể tiến lên nữa, chỉ có thể thầm hận.
Ngươi vĩnh viễn không thể đ.á.n.h thức một người giả vờ ngủ.
Cửu Ninh đang giả vờ ngủ, điểm này lòng dạ mọi người đều biết rõ.
Nhưng nàng không mở mắt, không chịu nể mặt, chính là đang làm khó thân thích, nhóm Ngũ thẩm còn cách gì sao?
Chúng phụ nhân liếc nhau, nhớ tới khi nãy lão thái thái quỳ xuống đã làm Chu Bách Dược cảm động, quyết định xong, hai đầu gối nhũn ra, muốn quỳ xuống.
Hôm nay cứ dỗ dành vị Tiểu Cửu nương này trước đã, sau này sẽ cho nàng nếm trái đắng!
Ép thẩm thẩm của mình quỳ xuống, nữ t.ử hống hách cỡ này, nhà ai dám cưới?
Chờ đến khi đầu gối chạm đất, chạm phải tấm đệm nhung Ba Tư dày, chúng phụ nhân cùng ngây người, mãi không bình tĩnh nổi.
Lúc này chẳng phải Cửu Ninh nên lập tức tỉnh dậy, đứng dậy khỏi giường ngăn các nàng lại sao?
Dù nàng không ngăn cản thì tỳ nữ của nàng chẳng phải cũng nên cản lại thay chủ t.ử của mình sao?
Vì sao nhóm tỳ nữ lại đứng im bất động ở đó thế?
Chúng phụ nhân trợn mắt há hốc mồm.
--------------------------------------------------