Nói xong, họ bước vào dịch đình, mới vừa ngồi xuống không bao lâu, bên ngoài đã vang lên một tràng kinh hô, từng tiếng một cao v.út lên.
Nội thị ở dưới bậc thềm nói: "Tráng sĩ Viêm Diên đã trở lại!"
Lý Chiêu ừ một tiếng.
Trợ tá sửng sốt một chút, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, ấp a ấp úng nói: "Điện hạ... Viêm Diên... Là một nữ nhân."
Vân Mộng Hạ Vũ
Lý Chiêu ngơ ngẩn.
Trợ tá thấy dường như hắn ta thật sự không biết chuyện gì, giải thích: "Tuy Viêm Diên là nữ nhân nhưng dũng mãnh hơn người, lãnh binh đ.á.n.h trận tuyệt không thua nam nhân, mấy ngày nay Sứ quân đang chuẩn bị sớ thỉnh công cho nàng ấy."
Tráng sĩ anh tuấn vai rộng chân dài kia... Lại là một nữ nhân?
Các nội thị ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt đầy vẻ không tin tưởng.
Lý Chiêu rất nhanh đã tỉnh táo lại, cười nói: "Thì ra là thế, nữ nhân không thua kém gì nam nhân."
Hắn ta thật sự không nhìn ra Viêm Diên là nữ nhân.
Không chỉ vì đối phương nói chuyện hành sự hoàn toàn giống nam nhân, mà còn vì hắn ta chưa bao giờ nghĩ tới, nữ nhân có thể lãnh binh ra chiến trường.
Cho nên hắn ta hoàn toàn không nghi ngờ giới tính của Viêm Diên.
Hiện tại nghe trợ tá nói ra tình hình thực tế, hắn ta chậm rãi nhớ lại tình cảnh hôm đó gặp mặt Viêm Diên, đối phương mặc giáp, không thể nhìn rõ dáng vẻ, tóc hơi xoăn, cũng không đội mũ hay quấn khăn... Ăn mặc quả thật có chút kỳ lạ.
Xem ra, Viêm Diên hoàn toàn không cố ý che dấu thân phận nên người đất Thục đều biết nàng ấy là nữ nhân.
Mà thái độ của mấy người Dương Giản khi nói chuyện với nàng ấy rất tự nhiên, không hề xấu hổ hoặc khinh bỉ, chứng tỏ họ đã sớm tập mãi thành thói quen.
Đồng t.ử Lý Chiêu hơi co rụt lại.
Hắn ta càng tò mò chủ nhân Viêm Diên.
Cuối cùng là ai, lại giao trọng trách lãnh binh cho một nữ nhân?
Tiếng hoan hô ngoài dịch đình vang lên không ngớt, bách tính không ăn không uống, đứng chờ bên đường, tranh nhau reo hò cho những quân sĩ trở về.
Lý Chiêu liếc mắt nhìn Viêm Diên.
Nàng ấy khoác áo choàng trên vai, cưỡi trên lưng ngựa, thần thái rạng ngời, tươi tắn rực rỡ.
Các binh sĩ đi theo sau nàng ấy cũng tinh thần phấn chấn, thần thái anh tuấn, vẻ mặt kiêu ngạo xuyên qua đám người.
Ánh nắng vàng rực bao phủ lấy họ, họ hất cằm, bước đi đều đặn, tuy khí thế không hùng tráng nhưng đủ mang lại cảm giác an toàn.
Đội này này trẻ trung, tự tin, giống như một thanh kiếm vừa mới rèn, nóng bỏng, sắc bén với tia lửa bay tung tóe.
Lý Chiêu nhìn đến mức có hơi xuất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-515.html.]
Nội thị phía sau hắn ta nhịn không được nói thầm: "Thoạt nhìn không giống chút nào..."
Nhìn trái nhìn phải, vị nữ tráng sĩ tác chiến trở về này thật không giống nữ nhân...
Lý Chiêu nhíu mày, liếc mắt nhìn nội thị.
Bản triều từng có một vị Công chúa dẫn binh Đông chinh Tây thảo, đích thân tới chiến trường, làm gương cho binh sĩ, không thua kém nam nhân. Nữ nhân làm tướng quả nhiên hiếm thấy nhưng cũng không phải là không có, hà cớ gì lại lắm lời lắm tiếng!
Các nội thị hiểu ý, vội cúi đầu đứng im, không nói gì thêm.
Lý Chiêu tiến lên vài bước.
Trợ tá của Dương tiết độ sứ theo sát phía sau.
Viêm Diên nhìn thấy họ thì thúc ngựa đi về phía họ.
Trợ tá mặt đầy ý cười, vừa định mở lời thì Viêm Diên trên lưng ngựa chợt thấy gì đó, khóe miệng nàng ấy nhếch lên, mặt lộ vẻ tươi cười, xoay người xuống ngựa rồi sải bước nhanh về một hướng.
Mọi người không rõ nguyên do, đồng loạt xoay người, ánh mắt dõi theo bóng lưng nàng ấy.
Chỉ thấy Viêm Diên bước nhanh tới bên ngoài dịch đình cạnh chiếc xe bò, mỉm cười hành lễ với người trong xe bò với thái độ rất cung kính.
Lý Chiêu nhướng mắt lên, nhìn xe bò kia.
Đó chỉ là một cỗ xe màu xanh bình thường, người đ.á.n.h xe là thân binh mặc áo bào trắng, rèm xe dày che kín thùng xe, không thấy rõ người ngồi bên trong rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Dường như người bên trong đang nói chuyện với Viêm Diên qua màn che.
Sống lưng Viêm Diên thẳng tắp, chăm chú lắng nghe, bỗng nhiên gãi đầu, dường như có hơi ngượng ngùng.
Đương nhiên, người trong xe bò đang khen nàng ấy.
Lý Chiêu hỏi trợ tá bên cạnh, người ngồi trong xe bò là ai.
Trợ tá nhớ tới lời dặn của Dương tiết độ sứ, cân nhắc đáp: "Là một quý nhân."
Thân phận của Công chúa, quan viên đất Thục đã biết nhưng vẫn chưa chính thức công bố.
Quý nhân?
Lý Chiêu nhíu mày, dùng mắt ra hiệu cho nội thị bên cạnh.
Nội thị tuân mệnh, ra khỏi hàng, bước tới cạnh xe bò, hành lễ với mọi người rồi nói rõ thân phận.
Thân binh nói vài câu gì đó. vào trong thùng xe, sau đó quay đầu lại, gật đầu với nội thị.
Nội thị bước lên vài bước, đối diện với rèm rủ nói: "Xin hỏi quý nhân tới từ Trường An đúng không? Gia chủ của mỗ chính là Ung vương, chiến loạn lưu lạc đến tận đây, trước đó được quý nhân dưới trướng mãnh sĩ cứu giúp, rất cảm kích, mong có thể gặp mặt quý nhân để trực tiếp tạ ơn sự tương trợ của quý nhân."
--------------------------------------------------