Cửu Ninh cảm thấy có hơi nóng nực, đẩy tấm chăn gấm hoa nở phú quý màu đỏ của quả mơ trên người ra rồi ngồi dậy, xoa thái dương.
"Gặp ác mộng hả?"
Một tách trà nóng được đưa đến trước mặt nàng.
Dường như nàng rất quen với người pha trà, vô thức nhận tách trà, nhướng mí mắt để ánh mắt rơi lên mặt đối phương.
Nam nhân rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt rất chuyên chú.
Trong lòng Cửu Ninh kinh sợ, bàn tay run lên làm tách trà lắc nhẹ.
Đối phương khẽ cười, đỡ lấy cánh tay nàng, cúi người ngồi xuống bên giường, một tay vòng qua sau lưng nàng trông như hơi ôm lấy nàng: "Sao vậy, vẫn chưa tỉnh sau cơn ác mộng à?"
Cửu Ninh cảnh giác mà sống lưng cứng ngắt, nhấp một ngụm trà gừng rắc muối mịn: "Sao ta lại ở đây?"
"Ngươi quên rồi?"
Sắc mặt nam nhân hơi trầm xuống.
Quên cái gì?
Cửu Ninh mơ hồ một lúc, đặt tách trà xuống rồi ngẩng đầu, cẩn thận quan sát nam nhân.
Nam nhân râu ria lún phún, hai mắt thâm quầng, tuy xiêm y trên người chỉnh tề, tươm tất nhưng không đội mũ, tóc mai rối bù, vẻ mặt mệt mỏi, hương trà cũng không che được mùi m.á.u tanh hôi của hắn.
Vẻ ung dung nhàn nhã ngồi xếp bằng trên chiếu trúc pha trà vừa rồi, tựa như là ảo giác của nàng.
Cửu Ninh chợt nhớ ra, họ vừa mới bị một nhóm sát thủ đuổi g.i.ế.c.
Thuộc hạ của hắn rất trung thành, liều c.h.ế.t chạy tới cứu hắn.
Vốn dĩ nàng tới ám sát hắn nhưng lại bị sát thủ khác xem thành người cướp ngục, một số đội ngũ hỗn chiến trong địa lao nhỏ hẹp, đối phương phóng tên tẩm độc... G.i.ế.c tới g.i.ế.c lui, t.h.i t.h.ể đầy đất.
Về sau Cửu Ninh hoàn toàn không phân biệt được người trước mắt là địch hay bằng hữu, trong lúc mơ hồ bị nam nhân và thuộc hạ của hắn đưa ra ngoài.
Họ chạy trốn vài ngày, cuối cùng chạy trốn tới gian nhà này, thuộc hạ của hắn muốn đưa hắn rời khỏi kinh thành, rồi nổi dậy dưới sự dẫn dắt của hắn để lật đổ triều đình yếu đuối nhưng hắn đã từ chối.
Bất luận thuộc hạ khuyên can thế nào, hắn vẫn kiên trì với quyết định của mình.
Các thuộc hạ khóc lóc quỳ đầy đất, lên án mạnh mẽ gian thần lộng quyền trong triều, quân vương mê muội, quốc gia lâm nguy.
Nói tới chỗ kích động thì nện một đ.ấ.m xuống đất, m.á.u tươi nhuộm đỏ gạch.
Nam nhân vẫn vững như bàn thạch, không chút rung động.
Cửu Ninh bị thương nhẹ, đôi mắt lạnh lùng nhìn đám thuộc hạ quỳ xuống cầu xin hắn, không biết đã mê man từ lúc nào.
Nàng mơ hồ nhớ lại trước khi hôn mê thì nàng đã từ chối đồng hành với nam nhân này, hắn không nói gì đã trực tiếp khiêng nàng rời đi.
Nàng cảm thấy đau đầu, nhanh ch.óng nhìn quanh một vòng, thấy giày của mình đặt ở chỗ tấm bình phong, nàng xốc chăn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-467.html.]
Một tay đặt lên vai nàng để ngăn động tác của nàng lại.
"Đừng cử động."
Đôi chân dài của nam nhân này móc vào góc chăn rồi ngăn lại, không cho nàng nhúc nhích, sau đó toàn thân ngửa ra sau dựa vào thành giường, chắn lối xuống giường của nàng.
Cửu Ninh nắm c.h.ặ.t t.a.y, rất muốn c.h.é.m vào vết sẹo trên mặt hắn một cái.
Dường như nam nhân này hoàn toàn không hiểu thái độ thù địch của nàng, hắn đột nhiên hỏi: "Mấy ngày này ngươi thường xuyên đau đầu, có phải có bệnh gì hay không?"
Cửu Ninh tức giận phủ nhận: "Không có!"
Thân thể nàng rất tốt! Tuy không cách nào so với những người tập võ như họ, ít nhất cũng khỏe mạnh, bằng không nàng cũng chẳng thể mặc mưa to gió lớn, từ Giang Nam đuổi thẳng tới Mạc Bắc.
Mấy ngày nay đột nhiên đau đầu, đều là bị hắn làm cho tức giận.
Nam nhân này nở nụ cười.
"Vậy thì tốt."
Giọng điệu dịu dàng, cảm giác hạnh phúc từ tận đáy lòng. Tuổi nàng không lớn, mắc bệnh nan y cũng không tốt.
Cửu Ninh ngẩn ra.
Nam nhân đối diện với ánh mắt ngây ngốc của nàng mà bất lực thở dài, giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc mai của nàng.
Trông thì mềm mại nhưng lòng dạ lại cứng rắn đến vậy.
Tốt với những tiểu đệ chơi bời lêu lỏng như vậy, còn với hắn lại tuyệt tình thế này.
Thật là... Lòng dạ sắt đá...
Cho nên hắn không cho phép bên cạnh nàng có người khác.
Một người cũng không được.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngón tay nam nhân chạm vào tóc mình khiến trong lòng nàng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Đầu tiên là Cửu Ninh cứng đờ, sau đó co rúm lại, cả người không được tự nhiên.
Nàng nhíu mày.
Chưa đợi nàng mắng thì nam nhân đã thu ngón tay lại.
Hắn quay đầu, nhìn mưa phùn kéo dài ngoài nhà: "Ngươi xem, bên ngoài đang mưa, hiếm khi nhìn thấy mưa phùn này ở phía Bắc, có giống lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"
Cửu Ninh chớp mắt.
Nàng đã sớm quên mất cảnh tượng lần đầu tiên nàng gặp nam nhân này là gì rồi.
Nam nhân không ngoảnh lại nhưng đoán được trên mặt nàng lúc này chắc chắn không có chút lay động nào.
Bình thường tiểu nương t.ử ở tuổi nàng, đã sớm gả cho người ta sinh hài t.ử, cho dù chậm thì cũng sẽ có rung động đầu đời, nàng lại ngây ngô mơ hồ, tựa như một chút cảm giác cũng không có.
--------------------------------------------------