Lúc này, trong lều vải vang lên tiếng cười khẽ dịu dàng thanh thúy, giải cứu Thập Nhất lang sắp bị ngượng chín cả người.
Cửu Ninh mỉm cười và nhìn Thập Nhất lang một cái, vỗ tay, thúc giục nói: "Được rồi, tranh tài thôi."
Đám người lấy lại tinh thần, ánh mắt trở lại trên trận đấu lần nữa.
Hai con gà trống đảo quanh trên t.h.ả.m đấu, tìm kiếm thời cơ thích hợp nhất để tấn công đối phương.
Một lúc sau, khuôn mặt của Thập Nhất lang mới không còn nóng nữa.
Hắn ta chen đến khu vực phía trước đám người, đôi mắt trợn tròn, nhìn chằm chằm con gà trống của Tề Tam lang, nguyền rủa nó mau ch.óng thua trận tranh tài.
Hai con gà trống ở giữa sân thu cánh lại, duỗi cái cổ về phía trước, đùi căng cứng, vài tiếng "Soạt" vang len, mổ lên trên vài sợi lông vũ của đối phương.
Trước kia Bát nương vốn không thích chọi gà, nhìn thấy vậy thì trong lòng cảm thấy rất sợ. Vì để động viên cho Cửu Ninh, nàng ấy cố kìm nén cảm giác khó chịu để xem cuộc tranh tài, trong lòng ướt sũng mồ hôi, phàn nàn con gà trống xảo quyệt của Tề Tam lang: "Nó vừa mổ một cái đã chạy xung quanh một vòng, thật là xảo quyệt!"
"Đó là lối đ.á.n.h chạy vòng, mổ vài cái rồi chạy một vòng thật lớn." Cửu Ninh nói: "Tướng Quân của ta là uy phong nhất, xưa nay không biết rút lui, luôn xông về phía trước."
Vân Mộng Hạ Vũ
Tướng Quân oai phong khí thế bừng bừng, vươn tay ưỡn n.g.ự.c, ý chí chiến đấu sục sôi nhưng tư thế lại vô cùng đẹp, không rụt đầu rụt đuôi.
Khiến nhóm t.ử đệ thế gia đứng xem bắt đầu châu đầu ghé tai, thầm khen cuộc chọi gà của Cửu Ninh rất đáng xem.
Lối đ.á.n.h chọi gà có vài kiểu, có kiểu mổ vài cái rồi nhanh ch.óng chạy, có kiểu đùi khỏe sẽ đá chân, có kiểu luôn cúi thấp đầu đe dọa, những kiểu thế này không bằng nâng cao cổ chơi lối đ.á.n.h uy phong.
Sắc mặt Tề Tam lang trầm xuống, chư vị ở đây đều là cao thủ chọi gà, xem suốt cả nửa trận đấu thì có thể xác định ưu khuyết điểm của hai con gà chọi, cho dù tới cuối cùng con gà chọi của hắn ta có thắng thì cũng không nổi trội như con của Tiểu Cửu nương.
Truyền thuyết lang quân Chu gia không giỏi về chọi gà, mỗi lần chọi gà thì sẽ thua đã là chuyện không thể nghi ngờ, Tiểu Cửu nương này từ đâu nhảy ra vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-150.html.]
Nhớ vừa rồi bản thân để mặc đối phương phân công, Tề Tam lang thầm cảm thấy hối hận.
Khi nhìn thấy gà chọi của Tiểu Cửu nương nhảy lên trên lưng gà chọi của mình, mổ gà chọi của mình đến mức không thể ngóc đầu lên được, Tề Tam lang chỉ mỉm cười đành chịu.
Thắng bại đã rõ.
Chiêng đồng vang lên, lệnh quan cao giọng tuyên bố: "Bên thắng là Tiểu Cửu nương!"
Nhóm thiếu niên lang lớn tiếng gào to, tiếng vỗ tay như sấm.
Nghe thấy đám người chúc mừng Cửu Ninh, nhóm lang quân Chu gia núp một góc thầm nguyền rủa Tề Tam lang cảm thấy phấn khích vô cùng, ngẩng đầu lên, chen đến bên cạnh Cửu Ninh, kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, vẻ mặt đầy vẻ đắc ý.
Bát nương cau mày, đẩy tiểu lang quân chen vào giữa mình với Cửu Ninh, khăng khăng độc chiếm vị trí bên tay phải của Cửu Ninh, trừng mắt nhìn tiểu lang quân kia: Tới trước tới sau, biết không?
Tiểu lang quân bĩu môi đầy ấm ức, đổi chỗ ngồi, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c.
Tiếng reo hò như thủy triều, Tề Tam lang nghiêm mặt đi đến bên cạnh Cửu Ninh, chắp tay nói: "Có chơi có chịu, Tiểu Cửu nương, cứ sai khiến đi."
Đám người im lặng, chớp mắt đầy phấn khích, cuộc tranh tài vẻ vang, sau cuộc tranh tài bên thắng chế nhạo bên thua thì càng thêm vẻ vang!
Cửu Ninh mỉm cười: "Tề gia ca ca, vừa rồi huynh có run chân không?"
Đám người cười vang.
Tề Tam lang có chút ngại ngùng, vừa rồi hắn ta chế giễu Chu Gia Huyên run chân cũng chỉ vì cảm thấy không cam lòng với những lời đồn mà mình nghe được, thuận mồm nói như vậy, nào ngờ lại bị Tiểu Cửu nương Chu gia nghe thấy?
Càng không ngờ tới việc Tiểu Cửu nương lại tích cực như thế, vì để trút giận cho huynh trưởng mà lại tranh tài chọi gà với hắn ta.
--------------------------------------------------