Đêm đã khuya, gió lạnh thấu xương, binh sĩ tuần tra vẫn trung thành với cương vị, vây quanh tuần tra từng vòng doanh địa.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, trong bóng đêm đột nhiên xuất hiện mười cái bóng đen.
Bọn họ hành động nhanh ch.óng, không có chút tiếng động nào, lặng yên lại gần doanh địa, mục tiêu là đại trướng.
Trong đại trướng không thắp đèn, Cửu Ninh đã ngủ lại. Nhưng nàng không hề ngủ mà vẫn mặc áo bào dày cổ bẻ, buộc tóc bằng tiểu quan, dưới chân mang ủng dài, ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt suy nghĩ.
Chợt nghe trong đêm tối có tiếng động sột soạt, nàng mở mắt ra.
Hoài Lãng cũng nghe thấy tiếng vang đột ngột này, gã lập tức phát ra tiếng cảnh báo, bội đao ra khỏi vỏ, giao đấu với những vị khách không mời mà tới.
Bên tai truyền đến tiếng đ.á.n.h nhau, Cửu Ninh không hề cử động.
Trong lúc hỗn loạn, một bóng đen lẳng lặng nhào về phía đại trướng, bước nhanh tới vòng qua bình phong, thấy nàng hắn ta cúi người hành lễ, cung kính nói: "Điện hạ."
Cửu Ninh xuống giường: "Tuyết Đình đâu?"
Người đến là một võ tăng, hắn ta đáp: "A sư ở cách chỗ này mười dặm, chuẩn bị tiếp ứng."
Cửu Ninh đi ra khỏi bình phòng, buộc lại mái tóc dài: "Tìm được bọn họ chưa?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Võ tăng nói: "Đã tìm được, bọn họ đã đến nước Thục, lúc đi qua T.ử Châu, họ đã bị Mạnh Kiền Ninh của T.ử Châu bắt lại."
Cửu Ninh ừm một tiếng.
Nàng có ấn tượng với cái tên Mạnh Kiền Ninh này, là một kẻ không chịu ngồi yên.
Lúc này, thanh trường đao hất tung mành lều, Hoài Lãng nhào tới.
Bên ngoài đã loạn cào cào, ánh sáng từ bó đuốc chiếu vào đại trướng, chiếu lên khuôn mặt của Cửu Ninh.
Nét mặt nàng bình tĩnh. Hoài Lãng ngạc nhiên nhìn nàng một cái, thấy võ tăng đứng trước mặt nàng giơ trường thương làm động tác bảo vệ thì hiểu ra.
Cửu Ninh cùng một giuộc với đám người đến cướp nàng đi.
Hoặc là nói, những người này là do Cửu nương sắp xếp, nàng đợi lang chủ rời đi thì lập tức phát hiệu lệnh, sai những người này tới cứu nàng.
Khó trách những người này có thể tới gần nơi đây trong tình huống không làm kinh động tới bất kỳ ai, chắc chắn bọn họ đã sớm được Cửu nương giúp đỡ trà trộn vào doanh địa!
Hoài Lãng thở dài, giơ trường đao lên: "Cửu nương, ta tuân theo lệnh của lang chủ, đắc tội rồi."
Cửu Ninh gật đầu, nàng quay lại nói với võ tăng: "Đừng làm ai bị thương."
Võ tăng đáp vâng rồi tiến lên một bước, vung một thương xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-482.html.]
Hoài Lãng nâng đao, đỡ lấy trường thương của hắn ta.
Tiếng binh khí va chạm vào nhau phát ra âm thanh khiến người ta ê răng.
Thừa dịp Hoài Lãng không thể phân thân, mấy võ tăng khác chạy vào đại trướng, hộ tống Cửu Ninh rời đi trước, đưa nàng lên ngựa: "Điện hạ đi trước, chúng ta ở lại bọc hậu."
Nói xong, hắn ta bỗng vỗ vào lưng con ngựa, tuấn mã hí dài, vung bốn vó lao v.út đi như không muốn sống.
Bốn thân binh mặc áo khoác mỏng màu trắng nhảy tót lên ngựa đuổi theo Cửu Ninh, trường thương trong tay liên tiếp vung lên chặn nhóm binh sĩ ngăn cản bọn họ, bảo vệ xung quanh Cửu Ninh, che chở cho nàng xông ra khỏi doanh địa.
Tuấn mã lao nhanh vun v.út, Cửu Ninh ngồi vững, quay đầu nhìn doanh địa. Như nàng dự đoán, những bộ lạc khác không biết đã xảy ra chuyện gì nên lựa chọn đứng bên ngoài quan sát, không tùy tiện đến gần.
Nói này dù sao cũng không phải là quân doanh, chỉ là nơi các bộ lạc tham gia minh ước gặp mặt nghị sự, việc phòng thủ vẫn có chỗ lỏng lẻo.
Móng ngựa như sấm, vang vọng trong đất tuyết vô tận.
Rất nhanh, võ tăng ghìm ngựa dừng lại, nói: "Điện hạ, a sư đang chờ ở đây."
Hắn ta vừa dứt lời, bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện hơn mười bó đuốc, một đội nhân mã cưỡi ngựa đi xuống dốc thoải, mỗi người đều mặc áo choàng trắng đầu đội khăn xếp, tay cầm trường thương, gương mặt lạnh nhạt nghiêm túc.
Chỉ có một người mặc tăng bào trong đó mặt mày tinh xảo, nhã nhặn tuấn tú, khí chất phiêu dật xuất trần.
Y thúc ngựa đến gần mấy bước, cẩn thận nhìn ngắm Cửu Ninh.
Thật ra cũng không tách nhau ra quá lâu nhưng lại như đã xa nhau cực kỳ lâu.
Y nhìn Cửu Ninh, phát hiện nàng có phần thay đổi.
Tuyết Đình giật mình, sau một lúc lâu, y như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, nói: "Rời khỏi nơi này trước."
Cửu Ninh lại lắc đầu.
Nàng thắt c.h.ặ.t cổ áo, giục ngựa đi lên sườn núi, dừng ở một nơi có địa thế cao, chỉ vào một con đường dưới núi, nói: "Huynh ấy tới rồi."
Tuyết Đình nhíu mày: "Chu Gia Hành?"
Cửu Ninh gật đầu.
Võ tăng và nhóm thân binh nhìn nhau, một nam thân binh trong đó cầm roi gãi cằm, hỏi: "Chu Gia Hành là Tô Yến ư?"
Tuyết Đình ừ một tiếng, dẫn thân binh đặt câu hỏi tới trước mặt Cửu Ninh, nói: "Điện hạ, vị này là Du Kỵ tướng quân Dương Giản."
Cửu Ninh ngoái nhìn, mỉm cười nói: "Thì ra các hạ là "Kỳ nhi" Dương tướng quân, nghe danh đã lâu."...
"Kỳ nhi" cũng không phải là từ ngữ xúc phạm, đây là khen Dương Giản có chút tài năng, thiên phú vượt trội.
--------------------------------------------------