Nói xong quay đầu hỏi A Sơn.
"Ngươi gặp hòa thượng Vĩnh An tự ở đâu?"
"Chính là họ!" A Sơn nói: "Trên đường đưa những nữ nhân kia trở về ta thấy một đám hòa thượng. Những hòa thượng kia đi khắp nơi tìm tiểu nương t.ử bị mã tặc bắt đi, cứu các nàng ra, ta đụng phải họ nhiều lần... Nhưng hôm nay không biết vì sao những hòa thượng kia lại đột nhiên biến mất, nghe nói hình như là người bên Vĩnh An tự đưa phong thư tới, thúc giục họ trở về chùa."
A Thanh ngẫm nghĩ một lúc, chắp tay hỏi: "Lang chủ, có muốn tiếp tục tra không?"
"Không cần." Chu Gia Hành cũng không ngẩng đầu lên, nói.
A Thanh đáp vâng một tiếng rồi khom người ra ngoài với A Sơn.
Hoài Lãng ở lại, dõi theo hai người đi xa, gã tiến lên vài bước mới hạ giọng hỏi: "Lang chủ, muốn tra Vĩnh An tự một chút không?"
Chu Gia Hành lắc đầu.
"Chắc chắn họ tới cứu Cửu nương." Hoài Lãng nhỏ giọng nói ra suy đoán của mình: "Ở Vĩnh An tự chỉ có bên cạnh Tuyết Đình tiểu sư phụ mới có võ tăng. Y biết Cửu nương rơi vào tay mã tặc nên phái người đi cứu ngài ấy, người đưa Cửu nương về Giang Châu, tính ra tin tức hẳn đã truyền tới Vĩnh An tự. Tuyết Đình biết Cửu nương an toàn trở về nhà, phái người triệu những võ tăng kia về, vì thế A Sơn mới nói những võ tăng kia bỗng nhiên biến mất. Lúc này mới rõ."
Chu Gia Hành không lên tiếng, dường như sau khi tiễn muội muội Cửu Ninh đi, tất cả những chuyện có liên quan đến Giang Châu đều không liên quan tới hắn.
Hoài Lãng đợi một lúc, thấy Chu Gia Hành không có ý nói gì thì xoay người ra ngoài.
Lúc bước tới cửa, đột nhiên vỗ đầu một cái.
"Lang chủ, ta nhớ tới một việc." Dừng một chút rồi gã quay đầu lại nói: "Là có liên quan tới Cửu nương."
Chu Gia Hành ngẩng đầu, khẽ nhíu mày.
Hoài Lãng không dám thừa nước đục thả câu, vội nói: "Lúc trước Tam chủ phái ta đi tra điền trang của Thôi thị, ta tra được một vài chuyện kỳ lạ. Dường như tháng nào phó tòng theo Thôi thị trốn khỏi Trường An đều tới Vĩnh An tự nghe thuyết pháp tục giảng, hơn nữa tự nguyện làm công cho Vĩnh An tự. Khi đó ta tò mò nên tra xét một chút, phát hiện lão bộc hầu hạ bên cạnh Cửu nương, còn có Phùng cô kia, đều không phải là người Thôi thị chọn, các nàng là từ điền trang chọn ra đưa đến phủ hầu hạ. Kỳ lạ chính là - nhũ mẫu chăm sóc Cửu nương trước đây rời phủ sau đó đã biến mất, theo lý mà nói lão bộc Thôi gia hẳn là ở lại điền trang dưỡng lão mới đúng..."
Gã cẩn thận nói ra một số điểm đáng ngờ tra được vào lúc đó, cuối cùng làm một câu tổng kết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-263.html.]
"Ta cảm thấy Tuyết Đình tiểu sư phụ luôn âm thầm chú ý Cửu nương, thậm chí phái người đi theo Cửu nương, người Chu gia cũng không biết."
Chu Gia Hành nhíu mày càng c.h.ặ.t.
Hoài Lãng cười haha: "Nghe nói Tuyết Đình là cữu cữu thân thích xa của Cửu nương... Y là người xuất gia, không nhiễm bụi trần, không ngờ lại đối xử tốt ngoại sanh nữ như vậy. Biểu tỷ thân thích xa đã qua đời, y sợ ngoại sanh nữ bị người khác bắt nạt, hao hết tâm tư đưa người của mình vào Chu gia bảo vệ Cửu nương..."
Chu Gia Hành đặt b.út than trong tay xuống.
Hoài Lãng lập tức im lặng.
Ánh mắt Chu Gia Hành rơi vào giá áo sát đất bên cạnh, dây da hắn vừa cởi treo ở phía trên, dây đeo khảm một thanh loan đao màu sắc rực rỡ.
Hắn nhìn nó, không khỏi nhớ tới dáng vẻ Cửu Ninh cúi đầu cởi khoá trên thắt lưng hắn, giúp hắn đeo loan đao.
Còn có dáng vẻ nàng ngồi ở trên lưng ngựa chậm rãi nói chuyện với mình, ánh trăng chiếu vào người nàng, nàng mặc cẩm bào, quanh thân giống như được một lớp hào quang mờ ảo.
Vân Mộng Hạ Vũ
Một khoảnh khắc kia, Chu Gia Hành hiểu được cái gì là vầng sáng ngọc quý.
Chu Bách Dược trọng nam khinh nữ, không phải phụ thân tốt, bên cạnh lại có người lai lịch không rõ... Hẳn là nàng không phát hiện ra.
Chu Gia Hành nói: "Tra Vĩnh An tự và điền trang Thôi thị."
"Vâng!" Hoài Lãng nhận lệnh. ...
Tin tức Tư không Lý Nguyên Tông c.h.ế.t ở Trường An truyền ra, Hà Đông đại loạn.
Các nghĩa t.ử của Lý Nguyên Tông liên hợp lại, vì báo thù cho phụ thân, lấy cớ đ.á.n.h dẹp tặc t.ử Lý Tòng Tín g.i.ế.c phụ thân, muốn trực tiếp san bằng Trường An, bức Tiểu hoàng đế thoái vị.
Mấy chục vạn đại quân khí thế hung hăng mà đến, thế gia Trường An nhao nhao chạy trốn, đại thần trong triều đề nghị Tiểu hoàng đế noi theo tiền nhân ra kinh trốn về Kiếm Nam, Tiểu hoàng đế đáp ứng.
Nhưng vận khí của Tiểu hoàng đế thật sự quá tốt, đại quân Hà Đông đi được một nửa, một vị nghĩa t.ử giữ ở Thái Nguyên phát động binh biến, g.i.ế.c gia quyến của các huynh đệ khác. Đám nghĩa t.ử giận tím mặt, cũng không quản Trường An mà lập tức quay đầu về Thái Nguyên g.i.ế.c tên nghĩa t.ử kia. Kế tiếp, những nghĩa t.ử này vì ai có thể kế thừa Hà Đông quân mà đ.á.n.h nhau dữ dội, vẫn chưa đoạt lại t.h.i t.h.ể Lý Nguyên Tông để chôn cất đã đ.á.n.h ngươi c.h.ế.t ta sống trước.
--------------------------------------------------