Các thị nữ che miệng cười khẽ, lấy ra một cái khăn lụa rồi thắt một nút, nhẹ nhàng ném lên mặt nước, thuận lợi ôm lấy trái bóng.
Cửu Ninh chưa kịp ngăn cản, thị nữ đã vớt bóng trở lại trong các.
Bát nương nhận lấy trái bóng ướt sũng, ôm thật c.h.ặ.t.
"Tới tay rồi!"
Cửu Ninh liếc nhìn Bát nương, quả nhiên, vừa rồi Bát tỷ rụt rè ngượng ngùng đều là giả.
"Bát tỷ, tỷ có cho người dò hỏi vị lang quân Tống gia này chưa? Nhà hắn ta là dòng dõi gì? Trong nhà có hôn phối chưa? Trưởng bối ở đâu? Phẩm chất của người ta thế nào?"
Bát nương ôm đá cầu, ngẩn ngơ, lắc đầu.
"Vậy hôm nay coi như xong, chờ dò hỏi rõ ràng rồi nói sau."
Cửu Ninh lấy trái bóng trong lòng nàng ấy đi.
Bát nương ủ rũ, vẻ mặt chán nản: "Nhưng hắn ta sinh ra tuấn tú nhất mà!"
Cửu Ninh lặng lẽ liếc mắt, nói: "Hắn ta chỉ là người tuấn tú nhất trong nhóm người này thôi, còn có người tuấn tú hơn hắn ta. Tam ca còn khôi ngô hơn hắn ta."
"Tam lang là ca ca, cũng không thể làm phu tế."
Bát nương thở dài một hơi, trông mong nhìn chằm chằm trái bóng trong lòng Cửu Ninh, tư thế rất muốn cướp về.
Cửu Ninh đứng lên, vén rèm, bước tới trước lan can, hai tay nâng lên, muốn ném trái bóng trở lại trong nước.
"Này! Tiểu nương t.ử, ta ở đây!"
Tống Hoài Nam ở trên thuyền tinh mắt, vừa liếc mắt đã thấy một tiểu nương t.ử mặt hạnh má đào, như hoa như ngọc, y phục trang sức lộng lẫy đang đứng trong các, hắn ta lập tức chèo thuyền đến trước Thính Phong các. Một tay chống sào, mỉm cười nói chuyện với nàng, mặt mày toát lên khí chất ôn nhuận nhưng không phải kiểu nho nhã trong trẻo như Chu Gia Huyên, mà là hoạt bát sáng sủa khiến người ta vừa nhìn đã thích.
Thảo nào Bát nương liếc mắt một cái đã nhìn trúng hắn ta, kiểu lang quân thiếu niên phóng khoáng này đều được các tiểu nương t.ử yêu thích nhất.
Cửu Ninh không để ý tới hắn ta, tay ném về phía trước làm trái bóng rơi xuống nước, lay động từng vòng gợn sóng.
Tống Hoài Nam dựa vào thuyền khẽ cười: "Ngươi là tiểu nương t.ử nào? Tính tình lớn như vậy?"
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-305.html.]
Giọng điệu lưu luyến giống như trêu chọc, lại giống như dịu dàng nói nhỏ, không có chút khó xử nào khiến người nghe mà đỏ mặt.
Cửu Ninh biết hắn ta là ai nên đương nhiên sẽ không thấm nổi bộ dạng này, khóe miệng nàng khẽ giật một cái rồi dời tầm mắt đi.
"Đừng vô lễ!" Các thị nữ thấy nàng không thích thì thay đổi sắc mặt, bước lên quát lớn: "Đây là Vĩnh Thọ huyện chúa."
Tống Hoài Nam sửng sốt một lúc, chắp tay làm tư thế nhận lỗi, ý cười dịu dàng.
Chu gia có một vị Huyện chúa, là đích tôn nữ của Chu đô đốc, Chu đô đốc thương nàng như trân bảo, hắn ta từng nghe các lang quân khác nhắc tới.
Vị tiểu nương t.ử trước mắt này đầu đội vòng hoa minh châu, từng viên trân châu mượt mà sáng ngời, làm nổi bật làm da trắng như tuyết, tóc đen nhánh, hai tròng mắt sáng ngời linh động, thoạt nhìn có thần, quả thực như phấn trang ngọc mài. Ánh mắt lướt đến đâu thì mùa đông ảm đạm bị cuốn trôi, khung cảnh khu vườn đơn điệu thoáng chốc trở nên tươi mới.
Cho dù Tống Hoài Nam từng ngắm nhìn không biết bao nhiêu hoa thơm, thường xuyên lui tới câu lan, cũng không khỏi kinh ngạc trước dung mạo của Cửu nương Chu gia. Tuy hiện tại tuổi còn nhỏ, nét đẹp nghiêng về phần đáng yêu lanh lợi nhưng đợi đến khi lớn thêm vài tuổi nữa, chắc chắn nhan sắc sẽ khiến người ta khuynh đảo.
"Hoá ra là Huyện chúa, đã thất lễ. Huyện chúa hoa dung nguyệt mạo, tại hạ nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, ngôn ngữ lỗ mãng, mong Huyện chúa thông cảm." Hắn ta cười nói.
Nói xong thì ngẩng đầu lên, nụ cười bên môi xán lạn.
Chờ tới khi nhìn thấy lan can đã không còn một bóng người, hắn ta nhíu mày, lắc đầu bật cười.
Nghe đồn thân phận vị Huyện chúa này cao quý, dung mạo xuất sắc, chắc chắn sau này là mỹ nhân số một số hai Giang Châu, người xinh đẹp, tính tình cũng không nhỏ, vô cùng kiêu căng, xem ra không phải nói quá.
Hắn ta nhặt trái bóng trôi nổi trên mặt nước, chèo thuyền vào rồi nhảy lên bờ.
Các đồng bạn tranh nhau tiến lên, túm lấy hắn ta đ.á.n.h một trận, nháo thành một đoàn.
Tống Hoài Nam cười nhận lỗi với các đồng bạn.
Mọi người tiếp tục thi đá bóng.
Tống Hoài Nam quay đầu lại liếc mắt nhìn Thính Phong các, có thể mơ hồ nhìn thấy tình hình bên trong khi màn lụa bay lên, hai tiểu nương t.ử xinh đẹp đầu đầy châu thúy ngồi đối diện uống trà, một đám thị nữ thanh tú đứng hầu hai bên.
"Vừa rồi a lang lại trêu chọc tiểu nương t.ử nào?"
Đồng bộc cầm ủng khô bước tới, mỉm cười nói đùa.
Tống Hoài Nam mỉm cười, cúi đầu thay giày ướt vừa rồi ở trên thuyền, giọng nói đè thấp: "Tô Yến là nhi t.ử người Hồ, sao có thể quen biết Vĩnh Thọ huyện chúa có xuất thân thế gia được?"
Đồng bộc kinh ngạc ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: "Tô lang chủ giao du rộng lớn, là khách quý của Viên gia, có lẽ ngài ấy cũng từng làm ăn với Chu gia?"
--------------------------------------------------