Chu Gia Huyên lo lắng: "Ngạc Châu bao vây mà không tấn công, có phải đang mưu đồ gì không?"
Chu đô đốc nhíu mày trầm tư, một lúc lâu cũng không lên tiếng.
Đã đợi một lúc lâu, cuối cùng Chu Gia Huyên không nhịn được nữa: "A ông... Nếu Tiết độ sứ Ngạc Châu thật sự chỉ vì đoạt Quan Âm Nô mà gây chiến như vậy... Thì người sẽ làm thế nào?"
Từ khi Chu đô đốc trở về, ông gây khó dễ Chu thứ sử, lo liệu chuyện quân, thu phục thuộc quan, an bài nhân thủ, xử lý từng chuyện khiến Chu Gia Huyên khó giải quyết, không chút hoang mang, bình tĩnh.
Dường như đều rất bình thường nhưng ông lại không hề hỏi han về Cửu Ninh, chẳng quan tâm Cửu Ninh giờ đang lưu lạc nơi đâu, hay liệu nàng có rơi vào tay kẻ nào mà phải chịu cảnh giam cầm hay không. Ông chỉ tức giận vì Chu thứ sử giấu giếm và lừa gạt mình, chứ không phải tức giận vì Chu thứ sử đưa Cửu Ninh đi trao đổi địa bàn.
Điều này khiến lòng Chu Gia Huyên có một loại dự cảm rất không tốt.
Chu đô đốc liếc mắt nhìn tôn t.ử tiều tụy, nhướng mày.
"Ngươi đã biết Quan Âm Nô không phải muội muội của ngươi, ngươi cảm thấy nên làm như thế nào?"
Chu Gia Huyên nhắm mắt lại.
"A ông, Quan Âm Nô là cháu nhìn lớn lên, cho dù không có huyết thống thì muội ấy cũng là muội muội cháu, cháu muốn tìm muội ấy trở về."
Chu đô đốc nhíu mày.
Im lặng một lúc, ông đột nhiên nói: "Ta muốn ngươi đi làm một việc."
A ông phân phó.
Chu đô đốc nói từng chữ: "Ta muốn ngươi tuyên bố với bên ngoài, muội muội ngươi - Cửu nương Chu gia, đã bệnh qua đời. Từ lúc con bé bước ra khỏi cửa lớn Chu gia thì con bé đã không còn là người Chu gia nữa rồi."
Giống như bị một đòn cảnh cáo đ.á.n.h xuống, Chu Gia Huyên thoáng chốc thay đổi sắc mặt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hắn ta không thể tin vào tai mình: "A ông!"
"Muội muội ngươi đã c.h.ế.t! Về sau không được nhắc tới nàng ở Chu gia nữa!"
Chu đô đốc lạnh lùng nói, c.h.é.m gân c.h.ặ.t sắt, không thể nghi ngờ.
Chu Gia Huyên quỳ xuống đất, khóe mắt ửng đỏ: "A ông, nếu chúng ta không chấp nhận Quan Âm Nô, nói muội ấy đã c.h.ế.t, cho dù muội ấy có may mắn trốn thoát thì còn dám quay lại Giang Châu sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-411.html.]
Chu đô đốc không chút lay động.
Bịch bịch vài tiếng, Chu Gia Huyên quỳ xuống dập đầu, trán đập đến mức bầm tím.
"A ông, Quan Âm Nô vô tội, muội ấy không cách nào lựa chọn xuất thân của mình... Cháu hiểu người nhất thời khó có thể chấp nhận chuyện này, chờ tìm được muội ấy về, cháu sẽ chăm sóc muội ấy, an bài chỗ ở khác cho muội ấy, không cho muội ấy xuất hiện ở trước mặt người và người Chu gia. Người hãy xem muội ấy là một người không liên quan."
Chu đô đốc không nói gì.
"A ông... Quan Âm Nô thích người, tôn kính người... Biết mắt người không tốt, muội ấy đã tự tay làm cho người một ngủ minh nang, muội ấy thích ngủ nướng như vậy mà cả tháng tám đều thức dậy vào sáng sớm, mang theo tỳ nữ hứng sương bách thảo cho người dùng để rửa mắt..." Đôi mắt Chu Gia Huyên đỏ ngầu: "Thân phận muội ấy là giả nhưng muội ấy là một người sống sờ sờ! Chẳng lẽ vì muội ấy không phải nữ nhi của phụ thân, sự yêu thương mà người dành cho muội ấy những năm này đều thành giả sao?"
Vẻ mặt Chu đô đốc mệt mỏi, hờ hững: "Thanh Nô, Quan Âm Nô không phải người Chu gia, con bé có nơi để đi, là tốt hay xấu, sau này con bé không còn liên quan đến Chu gia nữa."
Chu Gia Huyên ngẩn người thật lâu.
"Cháu hiểu rồi."
Chu đô đốc yêu thích Cửu Ninh là thật, bởi vì phần yêu thích này mà ông không muốn đưa nàng đi để trao đổi với Tiết độ sứ Ngạc Châu.
Bây giờ Giang Châu và Ngạc Châu giằng co, thân thế của Cửu Ninh bại lộ, tình thế cũng không khác lắm nhưng cái khác cũng thay đổi, suy nghĩ của Chu đô đốc cũng thay đổi theo.
Chu đô đốc vẫn không dùng Cửu Ninh để trao đổi địa bàn, cho dù ông biết Cửu Ninh không phải là tôn nữ của mình. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chu đô đốc chỉ coi tất cả là giao dịch với Thôi thị, bây giờ hai bên đã kết thúc quan hệ hợp tác, tự lo phần mình, Cửu nương Chu gia bệnh c.h.ế.t, sau này chỉ có nữ nhi Thôi thị chứ không có Quan Âm Nô.
Ông sẽ nhớ lúc Cửu Ninh còn ở cạnh nhưng sẽ không làm gì vì Cửu Ninh nữa.
Tựa như Cửu Ninh thật sự đã c.h.ế.t rồi.
Trong mắt Chu Gia Huyên dâng lên ánh nước. A ông có thể chiếm một chỗ sừng sững không ngã trong thời loạn thế, ngoại trừ bản thân ông dùng binh linh hoạt, còn một nguyên nhân nữa là từ đầu đến cuối ông luôn giữ lý trí tỉnh táo.
Sau một hồi, Chu Gia Huyên nhắm mắt lại, tất cả những lời cầu xin đều bị nuốt xuống, hắn ta đỡ đẫn đứng thẳng dậy, xoay người rời đi.
Ẩm Mặc đợi đã đâu vội vàng đi tới hỏi: "Lang quân, Đô đốc nói thế nào?"
Chu Gia Huyên loạng choạng, ngã quỵ xuống.
Ngày hôm đó, Chu gia tuyên bố với bên ngoài rằng Huyện chúa Cửu nương của Chu gia vì bị phong hàn mà bất hạnh qua đời.
--------------------------------------------------