Nàng leo lên yên ngựa, ra hiệu cho hầu cận đợi tại chỗ, khẽ quát một tiếng, tuấn mã tung vó, chậm rãi bước đi.
Gió lạnh rít gào, mây cuồn cuộn trôi, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn chiếu lên lớp tuyết dày trong sơn cốc, những ngôi sao lấp lánh dần dần xuất hiện trên bầu trời.
Tiếng vó ngựa ngày càng gần, trong ánh chiều tà đỏ rực, Cửu Ninh dần nhìn rõ khuôn mặt Chu đô đốc.
Ông nghiêm nghị, râu quai nón đã cạo sạch, trông trẻ ra vài tuổi. Ông không mặc võ phục mà chỉ mặc áo choàng cổ tròn thường ngày, tóc mai điểm sương, nếp nhăn càng sâu hơn nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời đầy vẻ tinh anh.
Bảo đao đã tra vào vỏ, ánh hào quang đã thu lại, năm tháng lắng đọng trên người ông, không chỉ để lại dấu vết già đi mà còn là khí phách ung dung, tự tại.
Hình ảnh Chu đô đốc tinh thần minh mẫn, thô kệch mà tinh tế dường như vẫn còn đó.
Hai người gần như đồng thời kéo c.h.ặ.t dây cương, cả hai con ngựa đều dừng lại.
Trong ánh hoàng hôn dần buông xuống, Chu đô đốc có vẻ căng thẳng: "Biết ta sẽ đến à?"
Cửu Ninh gật đầu: "Hôm nay cháu phải đi rồi... Lần chia tay này, không biết khi nào mới gặp lại."
Nàng dừng lại, mỉm cười, má lúm đồng tiền hiện ra: "Vậy sao người lại không đến chứ?"
Chu đô đốc vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
Cửu Ninh mím môi, nụ cười tắt dần, trên mặt hiện lên vẻ thất vọng, quay đầu ngựa: "Là cháu đã nghĩ nhiều rồi, hóa ra người không muốn gặp cháu, vậy cháu đi đây."
Tuấn mã chạy nhanh về phía trường đình vài bước.
Phía sau không có tiếng gọi giữ lại, chỉ có tiếng thở nặng nề của Chu đô đốc.
Cửu Ninh đảo mắt, giơ tay, vung roi.
Một tiếng roi vun v.út vang lên, khi đuôi roi sắp chạm vào ngựa, phía sau có tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.
Tay nàng nắm c.h.ặ.t roi, quay đầu lại.
Con ngựa đen đuổi kịp, chạy bên cạnh nàng, còn đầu roi bên kia bị bàn tay to lớn của Chu đô đốc nắm c.h.ặ.t, không nhúc nhích.
Ông nắm c.h.ặ.t dây roi, nghiêm mặt: "Thật sự muốn đi à?"
Giọng điệu có vẻ như hơi tủi thân.
Cửu Ninh quay ngựa lại, đối mặt với Chu đô đốc, lông mi chớp động, mỉm cười rạng rỡ.
Chu đô đốc nhìn nàng, vẻ mặt nghiêm nghị không giữ được nữa, buông tay để nàng rút roi về, ông thở dài, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt.
"Vẫn bướng bỉnh như vậy."
Giọng điệu như hoài niệm, lại như cảm khái.
Cửu Ninh thu roi lại, thản nhiên nói: "Cháu đâu có bướng bỉnh, người bướng bỉnh là Đô đốc người đấy."
Chu đô đốc nheo mắt: "Không gọi ta là a ông nữa sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-653.html.]
Cửu Ninh mỉm cười, roi ngựa trong tay khẽ gõ vào chiếc ủng dài của mình.
"Cháu có thể gọi như vậy sao?"
Chu đô đốc im lặng một lúc, trừng mắt nhìn nàng: "Nếu đã biết ta sẽ đến, sao còn hỏi những điều này?"
Cửu Ninh lạnh lùng: "Đô đốc không nói, sao cháu biết được người đang nghĩ gì chứ?"
Gió thổi qua, làm tung bay áo choàng của hai người, trong không khí thoang thoảng mùi hương, đó là hương thơm của hoa mai đang lặng lẽ nở rộ trong khe núi ven đường.
Chu đô đốc cau mày, có chút bực bội, lại có chút bất lực, giãy giụa một hồi, ông lắc đầu cười khổ.
"Còn nói không bướng bỉnh..."
Mấy năm không gặp, tính tình vẫn y như vậy.
Ông thúc ngựa lại gần vài bước, giơ tay, mu bàn tay khẽ gõ vào trán Cửu Ninh.
"Được rồi, Quan Âm Nô, là a ông sai rồi."
Câu này được nói ra với nụ cười, giống như khi trước đây hai người cùng chơi cờ, Chu đô đốc gian lận đòi đi lại nước cờ, Cửu Ninh tức giận hất tay áo bỏ đi còn Chu đô đốc thì lập tức kéo tay áo nàng, nắm lấy b.í.m tóc nàng, vừa cười vừa dỗ dành nàng.
Cửu Ninh nghe mà sống mũi cay cay.
Nàng ho khan vài tiếng, che giấu nói: "Như vậy mới đúng chứ."
Chu đô đốc nhìn nàng cười, nếp nhăn giãn ra: "Quan Âm Nô tha thứ cho a ông rồi à?"
Cửu Ninh cất roi, thở dài, ngẩng đầu nhìn vào mắt Chu đô đốc, nhẹ giọng gọi: "A ông."
Ánh mắt Chu đô đốc dạt dào vẻ dịu dàng, nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.
"Quan Âm Nô ngoan."
Cả hai đều cảm khái muôn phần, dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, trong lòng nặng trĩu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Một lúc lâu sau, Chu đô đốc lên tiếng trước, hỏi: "Sao cháu chắc chắn ta sẽ đến?"
Hỏi xong, ông hừ một tiếng: "Ta không đến, cháu sẽ không đi tìm ta sao? Có phải cháu không biết a ông của cháu rất sĩ diện đâu, cháu cầu xin một chút, ta nhất định sẽ mềm lòng mà."
Cửu Ninh liếc ông, nói: "Lúc ở từ đường, cháu đã nghe thấy tiếng bước chân của người."
Sắc mặt Chu đô đốc cứng đờ.
Cửu Ninh ngẩng cằm, nói: "A ông đừng chối, tiếng bước chân của người cháu nghe ra được đấy."
Chu đô đốc khi đi lại rất nhanh nhẹn, nhưng tiếng bước chân lại không hề nặng nề. Khác với vẻ ngoài thô kệch và hào sảng của ông, tiếng bước chân của ông nghe có vẻ nho nhã.
Trước đây, khi còn ở Chu gia, để tiện quan sát Chu Gia Hành, nàng thường hay nán lại thư phòng ở chính viện của Chu đô đốc để đọc sách. Ngày qua ngày, chỉ cần nghe tiếng bước chân, nàng đã có thể phân biệt được người bước vào sảnh ngoài là Chu đô đốc, Chu Gia Huyên, phụ tá hay người khác.
--------------------------------------------------