Ông trông giống như người mới ăn cướp về, đắc ý khoe khoang thứ mới cướp được với người nhà.
"A ông là tốt nhất!"
Cửu Ninh cảm ơn Chu đô đốc, chờ đến khi dỗ ông mặt mày hớn hở thì mới nói chuyện Chu Gia Hành đã đi rồi.
Chu đô đốc híp mắt lại, liếc nhìn nàng một cái: "Cháu thả nó đi?"
Lấy bản lĩnh của Quan Âm Nô, muốn giữ một người lại thì có rất nhiều cách, mà rõ ràng nàng đã giữ được Chu Gia Hành.
Cửu Ninh cười bói: "A ông anh minh, chút tâm tư nhỏ của cháu không thể nào lừa gạt được a ông."
Chu đô đốc cười cười: "Cháu không cần sợ, ta bảo cháu giữ Nhị lang lại không phải muốn làm khó nó."
Cửu Ninh chỉ cười.
Nàng có thể giữ Chu Gia Hành lại, có thể bày ra vô số cách để Chu Gia Hành ở lại Chu gia, cái này dù là đối với hắn hay với nàng đều là tốt nhất.
Nhưng hiển nhiên là Chu Gia Hành không muốn về Chu gia, kiếp này hắn không nợ ân tình của Chu thứ sử, hoàn toàn không có cảm tình gì với Chu gia.
Vậy cần gì phải phí hết tâm tư để giữ hắn lại chứ!
Coi như trả lại một phần ân tình cho hắn!
"Nó đi rồi cũng không sao, là phụ thân nó có lỗi với nó. Dưa hái xanh không ngọt." Chu đô đốc không trách Cửu Ninh tự quyết định, khoát tay nói.
Ông đã thuận lợi đ.á.n.h hạ Tương Châu, chờ Lý tư không đoạt lại Thái Nguyên, chí ít Giang Châu có thể an ổn vài chục năm.
Đời này Chu đô đốc không có bao nhiêu khát vọng, đây là lý do mà từ đầu đến cuối ông luôn có thể bình tĩnh, cũng là chướng ngại trên con đường mở rộng địa bàn của ông.
Nhưng thế thì đã sao?
Quần hùng tranh giành, chỉ có một nhà có thể cười đến cuối cùng, Chu đô đốc không muốn tính mạng mình chôn vùi trong giấc mơ giữa ban ngày đó.
Thấy Chu đô đốc không nói gì về việc mình thả Chu Gia Hành đi, Cửu Ninh không nhịn được mà làm nũng: "A ông, cháu biết người thiên vị cháu nhất mà."
Chu đô đốc cười: "Ta không thiên vị cháu thì còn có thể thiên vị ai?"
"Còn có Nhị ca và Tam ca nữa nha."
"Bọn nó là lang quân, không cần phải để ý đến bọn nó. Quan Âm Nô nhà chúng ta là tri kỷ nhất, a ông sẽ thiên vị cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-325.html.]
Cửu Ninh cười không ngừng được, nói tiếp rằng bản thân đã đụng phải một người rất có thể là Ung vương Lý Chiêu trong rừng mai.
Cuối cùng, còn cầu xin giúp Tuyết Đình: "A ông, Tuyết Đình cữu cữu thật lòng bảo vệ cháu."
Nét mặt của Chu đô đốc dần trở nên nghiêm túc: "Không sao, chuyện này ta đã biết. Người tên Lý Chiêu này giữ lại không được mà g.i.ế.c thì càng không, hắn ta biết ta về Giang Châu, có thể đã chạy từ lâu rồi. Cứ để hắn ta đi, kẻ như hắn ta không dây vào được. Cữu cữu của cháu là kiểu nhân vật như Bồ Tát sống, đến đó rồi mà còn có thể an toàn đi ra, ta cũng không dám động đến y, cũng sẽ không động đến y."
Nói rồi ông pha trò: "Quả nhiên là cữu cữu thân thiết hơn so với a ông, có phải không?"
Lúc nói chuyện, thỉnh thoảng ông còn hừ hừ hai tiếng, lộ ra vẻ chua xót không thể giấu nổi.
Cửu Ninh nín cười, vội nói: "Cháu biết a ông rộng lượng, sẽ không so đo việc này. Nhưng mà nơi này là Giang Châu, cháu vẫn phải nói một tiếng với a ông. Cháu thân với a ông nhất, không ai sánh bằng a ông."
Chu đô đốc cười to: "Lúc này mới ngoan!"...
Ban đêm, lúc Chu thứ sử mở tiệc thiết đãi Chu đô đốc và nhóm tướng quân, Chu Gia Hành mang theo nhóm hầu cận phi nhanh trong đêm, buổi sáng hôm sau đã đến Ngạc Châu.
Lúc đó, quân chính Kim Châu, Đàm Châu, Ngạc Châu đang hỗn chiến.
Ngạc Châu nhiều nước, trận chiến xảy ra sông lớn.
Nhị công t.ử Viên gia ở Ngạc Châu đã chờ rất lâu, đến khi nhìn thấy Chu Gia Hành chạy tới như đã hẹn thì gần như cảm động rơi nước mắt.
Khi thấy sau lưng của Chu Gia Hành chỉ có mấy chục nhân mã, hắn ta thật sự rơi nước mắt: "Tô lang chủ, ngươi đã hứa sẽ mang viện binh đến, thế viện binh đâu?"
Chu Gia Hành đứng ở vách núi bên bờ sông, nhìn tiểu đạo uốn lượn quanh co trong sơn cốc ở phía Nam.
"Bọn hắn đến rồi."
"Hả? Ở đâu?"
Nhị công t.ử Viên gia đưa tay lên trán dáo dác nhìn quanh, kết quả là chẳng thấy gì cả.
Hắn ta thật sự rất muốn mắng người, chuyện gấp trước mắt, phụ thân bỏ ra nhiều tiền mà lại mời đến cứu binh không đáng tin cậy như thế, cả Viên gia phải c.h.ế.t dưới tay binh phản loạn thật sao?
Không để ý đến ánh mắt mang theo ý chỉ trích và oán giận rõ ràng của hắn ta, Chu Gia Hành dẫn theo mấy chục nhân mã, như tên rời cung, phóng về chiến trường hỗn loạn.
Cùng lúc đó, trong núi bỗng truyền ra âm thanh kỳ lạ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mới đầu nghe như tiếng sấm rền, sau đó lại giống tiếng núi thở, tựa như biển gầm, giống như có mấy ngàn người cùng cưỡi ngựa xuyên qua rừng cây, hù dọa chim tước vỗ cánh bay lên không trung thành đám mây dày đặc che kín bầu trời.
--------------------------------------------------