Nàng lảo đảo lùi ra sau hai bước, khuỷu tay đựng phải chiếc túi da trên bàn cao, loảng xoảng một tiếng, chiếc túi da rơi xuống đất.
Cửu Ninh xoay người nhặt túi lên, ép mình bình tĩnh lại. Trước kia nàng nghi ngờ Chu Gia Hành, sau này phát hiện mình hiểu lầm hắn. Lần này có thể cũng là như thế.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhị ca không cần thiết phải lừa nàng. ...
Bên ngoài thành Trường An, gió tuyết tràn ngập.
Vài con ngựa cao to chậm rãi đi về hướng cửa thành, người đi đường lập tức nhận ra tăng nhân mặc tăng phục, bọn họ đều lộ vẻ vừa sợ hãi vừa vui mừng: Tuyết Đình sư phụ trở về rồi!
Tuyết Đình lạnh nhạt liếc nhìn người qua đường, bàn tay ép chiếc mũ rộng vành xuống thấp một chút. So với trước kia, gương mặt tinh xảo như vẽ giờ có thêm vài nét tang thương.
Đám người chắp tay trước n.g.ự.c, mặc niệm Phật hiệu, đưa mắt nhìn y đi xa. Khoái mã xé ngang gió tuyết, nhanh ch.óng tới gần Tuyết Đình.
"Chu Gia Huyên gửi thư, hắn ta nói Cửu Ninh không ở Giang Châu, cũng không ở Ngạc Châu. Chu thứ sử cũng không biết người bắt cóc Cửu nương rốt cuộc là ai..."
Dừng một chút, người tới nhỏ giọng nói: "Có lẽ lời người ta lan truyền là thật, có thể Cửu nương không có ở đây..."
Tuyết Đình nhíu mày thật c.h.ặ.t
Y chỉ mới rời khỏi chùa một tháng, Cửu Ninh đã không rõ tung tích.
Chu gia giữ kín như bưng chuyện này, Chu Gia Huyên nói với y ban đầu Cửu Ninh bị mang đến Ngạc Châu nhưng giữa đường được người khác cứu đi, sau đó không có tin tức gì, Chu gia cũng đang đi tìm nàng.
Ngay từ đầu Tuyết Đình cứ nghĩ rằng có thể Cửu Ninh đã đi Ngạc Châu nhưng khi điều tra lại không tra được gì cả. Sau khi Ngạc Châu đổi một chủ nhân mới, từ đó cũng được canh phòng nghiêm ngặt hơn, từ phủ Tiết độ sứ đến các lâu huynh xung quanh đều được bảo vệ nghiêm ngặt, rất khó để hỏi thăm ra điều gì.
Tuyết Đình bôn ba khắp nơi, chỗ nào cũng tìm một lần nhưng một chút dấu vết cũng không tìm được.
Y chỉ có thể ôm một tia hy vọng cuối cùng mà đến Trường An, Cửu Ninh biết thân thế của nàng, rất có thể đã lặng lẽ đến thăm viếng người cũ Thôi gia ở Trường An, tìm thân phụ của nàng.
Mặc dù hy vọng xa vời... Nhưng y tin là mình sẽ tìm được nàng.
Giống như lần đầu tiên y nhìn thấy nàng, cũng phải tốn rất nhiều công sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-382.html.]
Tuyết Đình ghìm ngựa dừng lại, ngẩng đầu, nhìn tuyết lớn bao vây lấy tường thành nguy nga. Cuối cùng vẫn trở về.
Đêm nay Chu Gia Hành không về.
Cửu Ninh ngồi trước cửa sổ, thất thần nhìn tuyết bay tán loạn bên ngoài.
Tối qua họ đắp hai con sư t.ử tuyết dưới tán cây, không biết là ai tìm đến một sợi dây lụa thắt một cái nút giữa hai con sư t.ử tuyết. Thoạt nhìn có vẻ chẳng khác nào con sư t.ử tuyết lớn oai phong lẫm liệt đang dắt con sư t.ử tuyết nhỏ đáng yêu, hai con sư t.ử tuyết dựa vào nhau giữa tuyết trắng, vui vẻ hòa thuận.
Một số dân lưu lạc ăn uống no đủ, được A Sơn dẫn tới phòng khách nghỉ ngơi, cửa phòng đóng c.h.ặ.t truyền ra tiếng đ.á.n.h đàn như nghẹn ngào, núi sông vỡ vụn, tiếng đàn tự nhiên không vui vẻ nổi, trong đêm yên tĩnh càng lộ rõ vẻ thê lương cô đơn.
Cửu Ninh không có tư tưởng mất nước gì đó nên không hiểu sự ngột ngạt đau thương trong tiếng đàn, nàng nghe một lúc lại cảm thấy buồn ngủ.
Nàng gọi Đa Đệ tới, đưa một chuỗi Phật châu màu vàng lục cho nàng ta: "Ngươi nghĩ cách mang Phật châu này tới chợ phía Tây, nói là muốn ký gửi tại cửa tiệm bán, giá phải cao một chút, càng cao càng tốt."
Đa Đệ gật đầu, nhận lấy Phật châu.
"Năm trăm quan có đủ không ạ?"
Cửu Ninh sửng sốt một lúc, năm trăm quan dĩ nhiên không đủ, chỉ đủ mua một cái xe bò mà thôi nhưng đối với Đa Đệ mà nói thì năm trăm quan đã là một khoản bạc lớn.
"Bán mười vạn quan! Thấp hơn mười vạn quan không bán!"
Đa Đệ hít sâu một hơi, nhanh ch.óng cất kỹ Phật châu như nâng tâm can bảo bối, từ trước tới giờ nàng ta chưa từng cầm thứ đắt giá như vậy.
Nàng ta quay lại nhìn cửa sổ hé mở, nhỏ giọng nói: "Cửu nương... Chúng ta phải đề phòng Nhị lang không ạ? Mấy người Viêm Diên ở ngoài thành... Người có muốn gọi họ vào thành không?"
Cửu Ninh thu ánh mắt nhìn sư t.ử tuyết lại, lắc đầu nói: "Chưa tới mức đó."
Mỗi người tắm rửa rồi đi ngủ, nửa đêm lại truyền tới tiếng đập cửa, A Sơn tự mình mở cửa nói chuyện với người vừa tới, hai người lớn tiếng cười nói, Cửu Ninh mơ hồ nghe được giọng nói của Hoài Lãng và A Thanh nhưng không đứng dậy.
Ngày hôm sau nàng mặc áo bào tay hẹp, khi xuống lầu quả nhiên nhìn thấy một bóng người cao lớn đang ngồi uống rượu ở trước bàn, mấy người A Thanh và A Sơn ngồi vây quanh bàn nói chuyện với gã, khuôn mặt gầy đen hưng phấn tới mức ửng đỏ.
Nhìn thấy Cửu Ninh bước xuống, họ nhanh ch.óng nháy mắt ra hiệu với Hoài Lãng đang đưa lưng về phía cầu thang, ngừng nói chuyện.
--------------------------------------------------