Chu Gia Huyên nhíu mày.
Tính tình Quan Âm Nô như vậy, có phải quá mạnh mẽ không?
Tiểu nương t.ử vẫn nên dịu dàng một chút mới tốt, dù sao thì thế nhân càng thiên vị nữ nhân ăn nói tao nhã, trầm tĩnh nhu thuận.
Vả lại mỹ nhân có dung mạo xuất chúng như Quan Âm Nô, càng phải chú trọng đức hạnh, hơi có chút khác người sẽ thu hút lời hạ thấp c.h.ử.i rủa từ người khác.
Trước kia Quan Âm Nô cũng không có tính khí bạo lực như vậy.
Chẳng lẽ đúng như lời đồn, a ông dẫn dắt làm Quan Âm Nô lệch lạc?
Chu Gia Huyên nhìn muội muội trước mắt đã đổi lại trang phục nữ quý, đầu đầy châu thúy, y phục hoa quý, dùng giọng điệu ngây thơ nói muốn "trả gấp đôi" mà bỗng nhiên phát sầu. ...
Phùng cô làm việc nhanh nhẹn, tự mình đưa viên d.ư.ợ.c tới tay các hộ vệ.
Sau khi tiễn Phùng cô, các hộ vệ làm thành một vòng tròn, nhìn bình sứ màu xanh đậu được đặt ở trung tâm nhất của cái bàn mà khoé mắt đỏ lên.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu nương đối với họ tốt như vậy, họ lại lơ là nhiệm vụ, hại Cửu nương hoảng sợ...
Chỉ cần vừa nghĩ đến ánh mắt chân thành của Cửu nương vì bọn cầu tình với Tô Yến, hai má đám hộ vệ lập tức xấu hổ đến nóng lên.
Sau khi cảm khái một lúc, hộ vệ đổ viên d.ư.ợ.c ra rồi chia ra uống.
Hộ vệ Trường Ân để lại ba viên đặt vào trong bình sứ: "Ta đưa cho Tô lang quân."
Những người khác vừa kêu to vừa cười: "Suýt nữa quên, ngươi đi đi."
Hôm nay tất cả mọi người bị đ.á.n.h trước mặt đám đông, cũng không có ai oán giận, đây là hình phạt mà họ đáng phải nhận.
Nhưng họ đối với việc Tô lang quân trẻ tuổi đến giám hình có hơi ý kiến: Một hài t.ử hôi sữa, mới vừa vào phủ Đô đốc mấy tháng đã cưỡi lên đầu họ, dựa vào cái gì?
Nhưng sau khi nhìn thấy Tô lang quân chủ động cho mình ba roi, oán khí trong lòng mọi người nhanh chóng tan thành mây khói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-102.html.]
Thay vào đó là sự ngưỡng mộ và tán thưởng.
Tô lang quân làm gương tốt, thưởng phạt phân minh, thảo nào Đô đốc lại ban trọng trách.
Trường Ân tìm đến phòng trực của Chu Gia Hành, trực tiếp đẩy cửa bước vào: "Tô lang quân, t.h.u.ố.c dưỡng thương Cửu nương đưa tới, ta lấy cho ngươi."
Trong phòng yên tĩnh một lúc, sau đó là một loạt tiếng động sột soạt.
"Làm phiền ngươi rồi." Chu Gia Hành bước ra nghênh đón rồi nhận lấy bình sứ.
Trường Ân bảo hắn cất kỹ, dặn dò: "Đây chính là t.h.u.ố.c Cửu nương đưa tới, bên ngoài bán không tốt, nơi khác muốn mua cũng mua không được, ngươi nhớ uống."
Chu Gia Hành nhàn nhạt liếc mắt nhìn bình sứ trong lòng bàn tay, nói qua loa với hắn ta vài câu rồi đưa mắt nhìn hắn ta xoay người ra ngoài.
Chờ Trường Ân đi xa, trong góc có một thiếu niên hơi lớn bước ra, vừa rồi hắn ta trốn ở sau tủ nên Trường Ân không nhìn thấy hắn ta.
"Lang chủ, thuộc hạ đã tra, ngoại trừ chính viện, những người biết chuyện trong viện khác cũng lần lượt bị đuổi đi, về sau Phùng cô vào phủ chăm sóc Cửu nương."
Chu Gia Hành nắm chặt bình sứ: "Tiếp tục tra, phần lớn nô bộc trong phủ đều hầu hạ người Chu gia qua mấy đời, tìm được một người là có thể lần theo manh mối mà tìm ra tất cả họ."
Thiếu niên đáp vâng, đợi một lúc vẫn không nghe thấy chủ t.ử có phân phó khác nên đã im lặng lui ra ngoài.
Bầu trời chầm chậm ngả xanh, mặt trời sắp lặn về phía tây của núi, những tia sáng rực rỡ chiếu qua tấm bình phong lọt vào trong phòng, phủ lên mái tóc đen dày của Chu Gia Hành một lớp ánh sáng mờ ảo.
Hắn rút nút rồi đổ viên d.ư.ợ.c ra, nhìn vài lần, sau đó lại đặt về, đậy kín nút gỗ. ...
Từ sau khi Cửu Ninh giận dữ xông vào tộc học, đám tiểu t.ử một bụng xấu xa kia hoàn toàn an phận, tiễn đạo cơ bản trở thành địa bàn của một mình Cửu Ninh.
Nàng dần có thể kéo cung, mỗi ngày đều luyện nửa canh giờ với không khí.
Tuyết Cầu và nàng ngày càng thân cận, nó sẽ chủ động tìm nàng đòi ăn ngon.
--------------------------------------------------