"Trong loạn thế này, nhờ vả tổ phụ con mới có thể bảo vệ Chu gia thái bình, ta chưa bao giờ oán hận."
Ông đi qua phương Bắc, trải qua chiến loạn, chứng kiến nơi thịnh vượng ca hát nhảy múa từng bị loạn binh giẫm đạp, thi hoành khắp nơi, m.á.u nhiễm giang sơn.
Chu gia không chỉ giữ tính mạng lớn nhỏ của toàn tộc trong loạn thế, còn thừa cơ quật khởi, hơn nữa phát triển không ngừng, sao Chu thứ sử có thể sinh oán?
Ông ta chỉ hận mình chỉ là một thư sinh, không thể ngựa uống giang sơn, vì triều đình chấm dứt loạn thế phân tranh. ...
Chu Gia Huyên ra khỏi sân Chu thứ sử, bước chân nặng nề.
Đồng bộc Ẩm Mặc bước lên đón: "Lang quân, còn quay lại yến không ạ?"
Chu Gia Huyên lắc đầu.
Quay lại phải đối mặt với những khuôn mặt nịnh nọt lấy lòng và những t.ử đệ khác đang chờ chế giễu... Vả lại còn phải đối mặt với Chu Gia Ngôn.
Chu Gia Huyên chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn thay thế huynh trưởng của mình, từ nhỏ hắn ta đã đi theo danh sĩ đọc sách, gió mát trăng thanh, cũng không coi trọng vị trí gia chủ.
Nhưng bá tổ phụ và tổ phụ giao cho hắn ta, ngoài kỳ vọng, còn có trách nhiệm.
Thân là trách nhiệm của t.ử tôn Chu gia.
Chu Gia Huyên thở dài.
Đi chưa được mấy bước, phía trước đã truyền đến một tiếng gầm giận dữ: "Tam đệ!"
Chu Gia Huyên ngẩng đầu.
Sắc mặt Chu Gia Ngôn âm trầm, đi thẳng về phía hắn ta, túm lấy cổ áo hắn ta: "Ngươi đã nói gì với bá tổ phụ?"
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Gia Huyên rũ mắt: "Không nói gì, chỉ là đàm luận học vấn mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-157.html.]
Chu Gia Ngôn cười lạnh: "Vừa rồi ta đều đã nghe nói, ngươi lén ta lấy lòng bá tổ phụ, chẳng phải vì thay thế ta đi tranh vị trí gia chủ sao?"
Trong lòng Chu Gia Huyên thầm than: "Trưởng huynh, hôm nay huynh thiết yến chiêu đãi người Ôn gia, sao chủ nhân lại có thể vô cớ rời đi? Đừng chậm trễ người Ôn gia, chuyện khác để sau hãy nói."
Nhớ tới Ôn Tứ nương dịu dàng xinh đẹp, Chu Gia Ngôn do dự một lúc rồi buông tay ra.
"Tam đệ, ta và ngươi là thân huynh đệ, ta tự hỏi chưa từng bạc đãi ngươi, có cái gì tốt luôn muốn giữ lại một phần cho ngươi. Mẫu thân mất sớm, ta và ngươi nương tựa lẫn nhau, còn nhớ rõ lúc Thôi thị gả vào, nhũ mẫu ôm hai huynh đệ chúng ta khóc, dặn dò huynh đệ chúng ta tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau. Ta vẫn ghi tạc trong lòng."
Chu Gia Ngôn nhìn Chu Gia Huyên thật sâu vài lần, phất tay áo bỏ đi.
Mấy thị tòng xung quanh chân tay luống cuống, không dám ngẩng đầu.
Chu Gia Huyên nhắm mắt lại, khẽ thở dài.
Thì ra lúc Chu đô đốc rời đi dặn dò hắn ta những lời kia cũng không phải thuận miệng nói, Chu đô đốc đã sớm nhắc nhở hắn ta, muốn hắn ta chuẩn bị sẵn sàng tiếp nhận vị trí của Chu thứ sử. ...
Cuối cùng dê trong sảnh cũng đã nấu xong, được đưa đến phòng Cửu Ninh.
Người trong bếp không biết nàng thích bộ phận nào, nên trực tiếp đưa cả con dê hấp và hơn mười đĩa nước chấm có khẩu vị khác nhau. Ngoại trừ thịt dê hấp cắt thành lát mỏng, đĩa lạnh, thịt khô, dưa tương, rau xanh, còn có món chính là cơm túi hấp, mì thịt dê, hoành thánh hai mươi bốn tiết khí, chen chúc chật ních trên một cái bàn dài, thật sự không đủ chỗ để, chỉ có thể dời lên trên hương kỷ.
Nhiều đồ như vậy đương nhiên Cửu Ninh ăn không hết, nàng bảo Hàm Thiền chia toàn bộ bàn yến dê cho tất cả thị tỳ, tự mình nếm thử chút thịt dê, ăn một chén hoành thánh nhân thịt cá.
Các thị tỳ đã thăm dò tính tình của nàng, tạ ơn khen thưởng, ngồi vây quanh bàn dài cười ầm ĩ.
Cửu Ninh ăn xong hoành thánh, đứng lên tản bộ tiêu thực, trong lúc vô tình liếc mắt nhìn hành lang dài, phát hiện Đa Đệ cũng ở bên cạnh bàn, đang cầm một chén thịt dê rồi nhai.
Nàng ta không dùng đũa, trực tiếp lấy tay cào thịt, có hai thị tỳ nhìn nàng ta vài lần.
Cửu Ninh thầm đổ mồ hôi vì hai thị tỳ kia: Đừng nhìn nữa, nhìn nữa về sau rất có thể bị Đa Đệ đ.â.m mù mắt!
--------------------------------------------------