Điều này khiến nhiều người tò mò, càng thúc đẩy họ muốn thử sức để được chọn.
A đại bọn họ kiểm tra rất cẩn thận, tuyệt đối không có bất kỳ sự khoan nhượng nào. Những tân binh nào phù hợp yêu cầu thì sẽ được thông qua, sau đó A đại giảng giải từng quy củ một cho họ nghe. Những ai có thể tuân thủ sẽ được giữ lại, còn những ai không thể thì dù có phù hợp yêu cầu cũng không cần thiết phải lưu lại.
Một vài tân binh thân thể cường tráng cảm thấy không vui. Họ vốn vì mỗi tháng được cấp lương thực mà động lòng, sẵn sàng bỏ qua thành kiến để theo Huyện chúa. Nhưng giờ Huyện chúa lại yêu cầu họ phải tuân thủ quy củ?
Những lang quân khác đâu có yêu cầu khắt khe như vậy!
Mấy người vừa mới thông qua kiểm tra, cùng A đại thảo luận về các điều kiện. Họ sẵn sàng tuân thủ quy tắc trong quân doanh nhưng với điều kiện Huyện chúa không thể thêm bất kỳ quy tắc nào khác.
"Chỉ cần Huyện chúa đồng ý nới lỏng một chút, chúng ta đều sẵn sàng đi theo Huyện chúa!"
Ý của họ là nếu Huyện chúa không nới lỏng thì họ sẽ không đăng ký.
A nhị mặt không cảm xúc: "Không bàn nữa."
Các tân binh liếc mắt nhìn nhau, rồi bước đi.
Nếu không phải vì lương thực, bọn họ đã không đến đây!
Một thứ đầu nói với những người khác: "Chắc chắn Huyện chúa sẽ không tuyển đủ 50 người, các ngươi cứ chờ xem! Đợi lát nữa họ sẽ cầu chúng ta đến báo danh."
Những người khác cũng nghĩ như vậy, liền cùng nhau rời đi.
Bàn dài vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt lập tức lại trở nên vắng lặng.
Thập Nhất lang quan sát một lúc, khuyên Cửu Ninh không cần phải kiên quyết như vậy: "Nếu có thể tuyển đủ 50 người thì tốt rồi, sao muội phải đặt nhiều quy tắc như vậy?"
Cửu Ninh vừa ăn trái cây vừa trả lời: "Vào bộ khúc của ta thì phải theo quy tắc của ta."
Thập Nhất lang lắc đầu: "Vậy muội phải đợi đến khi nào mới có thể chiêu mộ đủ 50 người?"
Cửu Ninh cười khẽ: "Nếu ở đây không tuyển đủ, còn có những nơi khác. Sau này những người này sẽ trở thành binh lính của ta. Ta muốn tuyển ở đâu thì sẽ tuyển, vì tiền là của ta."
Thập Nhất lang che mặt, dậm chân. Mấy tiểu lang quân như họ làm gì cũng phải đến cầu xin sự giúp đỡ từ trưởng bối, nhưng Cửu Ninh thì khác. Chu đô đốc không cho phép ai động đến của hồi môn mà mẫu thân nàng để lại cho nàng, còn cấp đất đai cho nàng. Tiền của nàng nhiều hơn bất kỳ ai trong Chu gia! Ngay cả Chu thứ sử cũng không thể hào phóng như nàng!
Cửu nương nhất định đang cố ý chọc giận hắn ta, nhất định như vậy!
Trong khi Thập Nhất lang đang ghen tị với tiểu kim khố của Cửu Ninh, mấy thiếu niên tiến lại gần bàn dài, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự sẽ có lương thực sao?"
A nhị gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-277.html.]
Các thiếu niên nhìn nhau vui sướng, rồi đồng thanh nói: "Chúng ta nguyện bán mạng cho Huyện chúa! Chỉ cần có thức ăn!"
A nhị hỏi: "Các ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Đến làm thuộc hạ dưới trướng Huyện chúa thì phải tuân thủ quy củ. Nếu ai vi phạm quy củ, sẽ bị quân pháp xử lý."
Các thiếu niên liều mạng gật đầu, sợ A nhị không nhận họ: "Chúng ta sẽ tuân thủ quy củ!"
Họ đồng thanh kêu lên, nhấn mạnh: "Chỉ cần có thức ăn!"
"Chắc chắn có thức ăn."
A nhị cười nói, rồi dẫn theo vài người đi kiểm tra. Mọi người đều đủ tư cách, vì vậy A nhị cho họ ký tên.
Cửu Ninh vỗ vỗ bả vai Thập Nhất lang, chỉ vào mấy thiếu niên: "Xem đi, Thập Nhất ca, sau này họ sẽ là người của ta."
Thập Nhất lang bĩu môi: "Muội đưa cho họ nhiều lương thực như vậy, đương nhiên họ sẽ nguyện ý đi theo muội."
Dừng một chút, hắn ta lo lắng hỏi: "Lỡ như họ không phải thật lòng theo muội, chỉ là muốn có lương thực thì sao?"
Cửu Ninh liếc nhìn hắn ta một cái, đáp: "Chỉ cần bọn họ tuân thủ quy củ là đủ rồi."
Thiết thực mà nói, nàng cũng không phải tìm tướng công, chỉ là tìm thuộc hạ mà thôi.
Có lương thực làm mồi dụ, càng ngày càng có nhiều người chủ động đến đăng ký.
A đại và A nhị không nới lỏng yêu cầu, mỗi người đều phải qua một lần kiểm tra. Họ xác nhận rằng người đó hiểu rõ quy củ và thể hiện sẵn sàng tuân thủ, rồi mới cho phép ký tên.
Rất nhanh, đã đủ số lượng 40 người.
Vân Mộng Hạ Vũ
Lại có người đến đăng ký, A đại và A nhị do dự, liền xin Cửu Ninh quyết định: "Huyện chúa, là Hồ nhi."
Hồ nhi là người Hồ.
Cửu Ninh đứng dậy, A đại và A nhị đi theo sau nàng.
Một thiếu niên đang ngồi trước bàn dài, nghe được tiếng bước chân, liền ngẩng đầu lên nhìn qua.
Cửu Ninh ngẩn người.
Thiếu niên tuổi không lớn, người cao gầy giống như cây trúc mọc thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài. Khi nhìn người, rõ ràng là không biểu lộ gì nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác đôi mắt ẩn chứa tình cảm.
Tóc của thiếu niên được b.úi lên một cách miễn cưỡng, rối tung rối mù, có thể thấy rõ từng sợi tóc đều xoăn nhẹ.
--------------------------------------------------