Đương nhiên không, làm Hoàng đế, ông ấy biết rõ Đế quốc đã không còn đường cứu vãn hơn bất cứ kẻ nào.
Nhưng ông ấy vẫn cố gắng hết sức để thử.
Ông ấy cần cù làm chính sự, mỗi ngày đều lâm triều lúc mặt trời còn chưa lên, đích thân tham gia vào các công việc chính trị quân sự, nhân gian khó khăn, mỗi ngày đều phải phê duyệt hơn 200 tấu chương, xử lý hơn mấy trăm chính sự.
Lúc cưới Thôi quý phi, bên tóc mai của Võ Tông đã điểm bạc.
Lý Chiêu từng nghĩ rằng mình sẵn sàng bắt chước Võ Tông, hy sinh sinh mệnh ngắn ngủi của mình để vương triều này chống đỡ thêm một thời gian.
Chống đỡ được ngày nào hay ngày nấy.
Nhưng hắn ta lại tự tay hại nữ nhi của Võ Tông. ...
Tay chân Lý Chiêu lạnh buốt.
Hắn ta ho khan không ngừng, giống như muốn ho cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài.
Nhóm nội thị lo lắng không thôi.
Ho hồi lâu Lý Chiêu từ từ ngửa mặt lên, nhìn theo hướng xe bò rời đi.
"Về thành, ta muốn gặp Tuyết Đình."...
Phủ thành.
Tuyết Đình đã sớm biết Lý Chiêu sẽ quay về tìm mình.
Hắn ta thông minh hơn Lý Hi, dù cho Dương tiết độ sứ đã gần như nói rõ nhưng Lý Hi vẫn nghe không hiểu ẩn ý của ông ấy, hắn ta chỉ cần nhắc nhở một chút là đã có thể đoán được tám chín phần chân tướng.
Hoặc là nói, thật ra Lý Hi hiểu nhưng hắn ta không muốn hiểu, lười hiểu, hắn ta chỉ muốn bắt lấy tất cả cơ hội để ngồi không hưởng lạc, làm tê liệt bản thân.
Bên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Lý Chiêu bước nhanh vào hành lang, gió thổi vạc áo bào của hắn ta bay phất phới.
Tuyết Đình ra hiệu cho nhóm vĩ tăng lui ra.
"Bộp" một tiếng, Lý Chiêu đẩy cửa ra xông vào thư phòng: "Vì sao lại giấu ta?"
Đây là khoảnh khắc hiếm hoi mà hắn ta mất bình tĩnh.
Tuyết Đình rót một chén ra đặt trên bàn dài: "Uống chén trà đã."
Lý Chiêu đi quá vội, thở không ra hơi, hắn ta ôm n.g.ự.c đứng một hồi, đợi khi hô hấp đều đặn mới ngồi xuống đối diện Tuyết Đình.
"Lúc ở Vĩnh An tự, ta hù dọa nàng..." Sắc mặt hắn ta tái xanh: "Khi đó ngươi có thể nói thân phận của nàng cho ta."
Hắn ta có một đường muội huyết thống thân cận.
Hắn ta là huynh trưởng của Cửu Ninh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-518.html.]
Nếu như hắn ta biết sớm Cửu Ninh là nữ nhi của Võ Tông, sao có thể vứt bỏ không quan tâm?
Sau đó sao có thể lợi dụng nàng? Hại nàng bị người Chu gia đưa đi?
Tuyết Đình lau sạch tay, nâng b.út, sao chép một phần kinh Phật mới được phiên dịch xong.
"Đại vương, nói cho ngài biết sau đó thì sao?"
Giọng nói của y thản nhiên, giọng cũng giống người, có loại khí chất xuất trần.
"Nói với ngài, để ngài lợi dụng thân phận của nàng ấy sao?"
Tuyết Đình tình nguyện cả đời không nói ra sự thật, cũng sẽ không để Cửu Ninh rơi vào tay Lý Chiêu
Chỉ cần cho rằng việc này cân nhắc cho giang sơn xã tắc, Lý Chiêu có thể hy sinh mọi thứ, cái gì cũng có thể từ bỏ, trong đó bao gồm cả mạng sống của hắn ta.
Một khi hắn ta biết Cửu Ninh là nữ nhi của Võ Tông, nhất định sẽ lợi dụng, lấy nàng ra lay động hào cường các nơi, sau đó lại châm ngòi làm nhóm hào cường đấu đá với nhau, hắn ta ngồi đó ngư ông đắc lợi.
Lý Chiêu nhìn nước trà xanh óng ánh trong chén, im lặng.
Tuyết Đình tiếp tục viết: "Đại vương, có phải ngài cảm thấy Cửu Ninh là Công chúa, việc chấn chỉnh giang sơn cũng là trách nhiệm của nàng ấy. Nàng ấy cũng phải chịu vinh nhục cùng giang sơn, ngăn cản quần hùng quật khởi?"
Lý Chiêu nâng chén trà lên uống một ngụm.
Tuyết Đình ngừng b.út, ngẩng đầu, nhìn Lý Chiêu.
"Đại vương, ngài có biết không, ngày đó... Thánh nhân qua đời thế nào?"
Y nói thánh nhân, đương nhiên là Võ Tông hoàng đế.
Con ngươi của Lý Chiêu co lại.
Tuyết Đình lắc đầu, nói: "Đại vương nghĩ nhiều rồi, chuyện năm đó không có ẩn tình gì cả, không có ai hạ độc hay gì khác... Thánh nhân..."
Y dừng lại thật lâu.
"Ngài ấy mệt đến c.h.ế.t."
Võ Tông đột ngột qua đời, triều chính hỗn loạn, hoạn quan ngóc đầu dậy lần nữa.
Khi đó rất nhiều người suy đoán rằng Võ Tông bị hoạn quan hạ độc.
Thật ra không phải, nguyên nhân cái c.h.ế.t của Võ Tông rất đơn giản... Vất vả lâu ngày thành bệnh.
Từ thời niên thiếu, Võ Tông vừa phải đối phó với đám hoạn quan làm khó, giả vờ nhu nhược sợ phiền phức, vừa phải tích cực nghĩ cách cứu quan viên bị hoạn quan hãm hại, yên lặng tích thực lực. Đợi đến khi đăng cơ, ông ấy mạnh mẽ diệt trừ hoạn quan, bỏ đi ảnh hưởng chính trị, mỗi ngày đi sớm về khuya, thời gian đến hậu cung cũng chẳng có.
Hao hết tâm huyết, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.
Tuyết Đình lặng lẽ niệm vài câu Phật hiệu.
Lúc y còn rất nhỏ đã từng mơ mộng ngây thơ, từng học dáng vẻ người lớn nói với Võ Tông rằng y sẽ tập trung nghiên cứu sách vở và kiến thức. Lớn lên y sẽ thi khoa cử rồi làm quan, trở thành phụ tá đắc lực của Võ Tông, giải ưu cho ông ấy.
Vân Mộng Hạ Vũ
--------------------------------------------------