Nhưng hối hận cũng đã muộn.
Quả nhiên, Chu Gia Hành khẽ nhếch miệng, động tác cố ý chậm chạp hết mức có thể, rất chậm, rất chậm.
Hắn cứ nhìn thẳng vào mắt nàng, tay vẫn chậm rãi tháo ủng, không hề bối rối, chậm rãi thong dong.
Cửu Ninh cảm thấy da đầu tê dại.
"Phịch!" Ủng da rơi xuống đất.
Chu Gia Hành leo lên giường, vượt qua đống chăn đệm gấp gọn, chống hai tay bên người Cửu Ninh, cúi xuống nhìn nàng: "Tại sao ta không thể lên?"
Khóe miệng Cửu Ninh giật giật.
Hắn quá buồn nôn!
Tại sao phải ép nàng phải nghi ngờ rồi lại ép nàng tự kiểm chứng?
Trả lại Nhị ca dịu dàng và chu đáo ngày xưa của nàng đi!
Nàng nhắm mắt lại, tức giận nói: "Nhị ca, ta mệt rồi, muốn đi ngủ."
Chu Gia Hành nhìn nàng.
"Ngủ đi."
Giọng nói rất dịu dàng nhưng cũng không thể che giấu được sự thật hắn đang nằm trên giường nàng, lại còn nhìn nàng chằm chằm.
Cửu Ninh trợn mắt lườm hắn.
"Huynh có lều riêng cơ mà?"
Rõ ràng hắn có lều riêng, bình thường hay bàn bạc với mưu sĩ và tiếp đón sứ thần ở đó.
Sắc mặt Chu Gia Hành vẫn thản nhiên như thường, hoàn toàn không nổi giận vì thái độ lạnh nhạt xa cách của Cửu Ninh. Hắn nằm trên đệm, thản nhiên nói: "Ta cũng mệt rồi, không muốn đi lại nữa."
Nói rồi, hắn khoanh tay lại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bên cạnh có tiếng hít thở gấp gáp của nàng, chẳng cần nói cũng biết chắc chắn nàng đang rất tức giận.
Chu Gia Hành nhắm mắt lại. ...
Thật ra quay về lều của mình không hề phiền phức nhưng hắn không muốn.
Lúc vừa tỉnh dậy, hắn cảm giác trong lòng nóng hầm hập. Rũ mắt xuống mới biết thì ra lúc nãy đang đọc sách trông nàng thì mệt quá, chẳng biết đã dựa vào mép giường thiếp đi từ lúc nào. Nàng đã tựa lại gần, gối lên cánh tay hắn ngủ say.
Hắn không đ.á.n.h thức nàng mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn nàng trong ánh nến nhàn nhạt thật lâu.
Nàng rất kỹ tính, dù trời lạnh thế này mà ngày nào cũng tắm rửa. Hắn không biết nàng bôi cái gì mà tóc thơm, má thơm, cả người đều phảng phất mùi hương dịu nhẹ.
Khi ngủ, trông nàng rất thoải mái, cơ thể đang tựa vào hắn vừa thơm vừa mềm mại.
Giây phút ấy, Chu Gia Hành chợt nhớ đến mấy lời nói thô tục của đám binh sĩ trong quân doanh.
Nam nhân và nữ nhân không giống nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-473.html.]
Đúng là không giống thật.
Vừa mềm mại vừa đáng yêu.
Một cục nhỏ nhắn dựa vào lòng mình, tư thái thoải mái không hề phòng bị, tin tưởng tuyệt đối.
Hắn chỉ nhẹ nhàng ôm nàng như thế đã cảm thấy bình yên mà mãn nguyện rồi, mọi cảm xúc tiêu cực đều tạm thời lắng xuống.
Cảm giác giống như một phần thiếu hụt trong lòng cuối cùng cũng được lấp đầy. Nếu lúc đó nàng mở miệng yêu cầu điều gì thì hắn sẽ đồng ý hết.
Chu Gia Hành không kìm được cúi đầu nhìn chằm chằm môi nàng.
Đôi môi đỏ mọng như trái anh đào đỏ thẫm cuối xuân, căng mọng như thể sắp nhỏ xuống những giọt mật ngọt ngào.
Hắn bị mê hoặc, chậm rãi cúi xuống từng chút từng chút một, rất muốn thử xem đôi môi ấy có ngọt ngào như vẻ ngoài của nó không.
Đột nhiên, Cửu Ninh khẽ cử động, hàng mày hơi nhíu lại, mí mắt run run, vài giọt lệ châu long lánh ứa ra.
Chu Gia Hành khựng lại.
Sau đó lập tức ngồi thẳng dậy, cảm thấy nàng sắp tỉnh lại thì từ từ nhắm mắt. ...
Cảm giác ôm nàng đi ngủ thật sự rất thoải mái.
Lúc trước chưa từng cảm nhận được điều đó nhưng bây giờ nàng đang ở ngay bên cạnh mình, tại sao phải tự làm khổ bản thân?
Đau khổ xem mình chỉ là huynh trưởng của nàng...
Vậy sao mà đủ?
Chu Gia Hành cảm thấy sau này dù có bận rộn đến đâu cũng vẫn nên về ngủ cùng nàng thôi, còn có thể chăm sóc nàng.
Thế là hắn đã thực sự làm vậy.
Thấy dường như Chu Gia Hành đã quyết định ngủ bên cạnh mình, Cửu Ninh im lặng hồi lâu. Chờ đến lúc hắn ngủ say rồi, nàng mới nhấc chăn lên.
Hắn muốn ngủ thì cứ ngủ, nàng sẽ ra ngoài.
Nhưng vừa định bước qua người Chu Gia Hành để bước xuống giường, hắn vẫn đang nhắm c.h.ặ.t mắt nhưng đột nhiên lại nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, rồi đột nhiên xoay người đè lên người nàng.
Khung giường phát ra tiếng kêu cọt kẹt.
Khi Cửu Ninh phản ứng lại, Chu Gia Hành đã nhổm cả người đè lên người nàng như một ngọn núi nặng trĩu, hai người họ chỉ cách nhau một lớp chăn.
"Huynh..."
"Đừng nhúc nhích."" Chu Gia Hành giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Cửu Ninh, muội thật sự hiểu rõ ý của ta sao?"
Cửu Ninh ngây người.
Nhìn đôi môi trắng bệnh vì bị c.ắ.n c.h.ặ.t của nàng, hắn cúi đầu xuống, đôi môi ghé sát vào mặt nàng rồi dời ra sau tai, chậm rãi nói từng chữ: "Muội coi ta là ca ca cũng được, ta không quan tâm. Ta muốn muội, muốn cả người muội đều thuộc về ta. Người thân hay nam nhân cũng đều là ta."
Cánh tay rắn rỏi của hắn đè lên người nàng, dù cách một lớp chăn nhưng nhịp đập mạnh mẽ của hắn vẫn truyền đến.
"Thình thịch, thình thịch." Dường như nhịp tim của hai người đã hòa chung một nhịp.
--------------------------------------------------