"Ta không sợ những thứ như gà, chỉ là không thích mà thôi."
Hắn đã săn rất nhiều chim tước, làm sao có thể sợ được chứ.
Chu Gia Hành cúi người, nhìn vào đôi mắt trong sáng của Cửu Ninh, nói từng chữ: "Ta chỉ sợ nàng."
Cửu Ninh cười không ngừng: "Ta dọa người như vậy à?"
Chu Gia Hành im lặng trong chốc lát, nói: "Ta sợ nàng không vui."
Sợ rằng một ngày nào đó nàng đột nhiên sẽ biến mất.
Thói quen với việc kiểm soát mọi thứ, cảm giác sợ hãi ăn sâu vào xương tủy khiến hắn trở nên lo lắng, càng lo lắng thì càng muốn giữ c.h.ặ.t nàng. Nhưng vì đã thề ước dưới ánh trăng với nàng, hắn phải cố gắng kiềm chế bản thân.
Cửu Ninh ngẩn người một chút, trái tim như bỏ lỡ một nhịp.
Tiếng vó ngựa dồn dập tiến gần, khuôn mặt đen như đáy nồi của Thập Nhất lang đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.
"Cửu nương, muội tỉnh rồi sao?"
Chu Gia Hành nhíu mày một cái, mặt không đổi sắc quay người đi.
Thập Nhất lang lập tức tiến đến bên cạnh Cửu Ninh, nhìn nàng hỏi: "Sao mặt muội đỏ như vậy? Lạnh sao?"
Cửu Ninh sờ mặt, ho khẽ một tiếng, lắc đầu.
Tối qua Thập Nhất lang đi theo Cửu Ninh cả đêm, đã gặp qua người của Cửu Ninh nhưng vẫn chưa kịp chào hỏi thân binh của Chu Gia Hành, hắn ta nghĩ chính mình chỉ đi theo Cửu Ninh, không cần phải phiền toái trêu chọc Chu Gia Hành, nên cũng không phí tâm tư kia, bắt đầu lải nhải nói về chuyện ở huyện Thanh Trúc với Cửu Ninh.
"Ta đã phải nhịn rất lâu, nhưng Đô đốc lại không cho ta nói với muội." Hắn ta cào đầu, nói: "Đâu phải chuyện bí mật gì, sao Đô đốc lại cố tình giấu giếm? Tại sao Đô đốc lại không gặp muội?"
Cửu Ninh nói: "A ông có băn khoăn riêng."
"Băn khoăn gì?"
Cửu Ninh bước đi trên con đường dài dưới ánh bình minh: "A ông cũng là người, cũng muốn thể diện, ngài ấy không hiểu ta đang nghĩ gì. A ông sợ ta hận ngài ấy nên mới không dám gặp ta."
Sợ rằng nàng sẽ hận Chu gia vì những chuyện trong quá khứ, hận ông mưu lợi, hoặc là sau khi biết về thân thế của mình sẽ coi thường Chu gia thô tục. Vì vậy, Đô đốc không làm phiền nàng, âm thầm giúp nàng quản lý đất phong.
Tất nhiên, thực sự có lý do khác mà Chu đô đốc kiêng kỵ.
Thập Nhất lang cười nhạt, nửa hiểu nửa không, tò mò hỏi tiếp: "Người trong tộc không quản được Đô đốc, vậy vì sao Đô đốc phải e dè bọn họ? Muội với Đô đốc hòa hảo, sao hôm qua ngài ấy lại không giữ muội ở lại mấy ngày?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-659.html.]
Cửu Ninh rũ mắt: "A ông băn khoăn không phải chuyện này."
Nói xong, nàng giơ roi quất nhẹ vào Thập Nhất lang một chút.
"Được rồi, huynh lại lải nhải nữa, ta sẽ đuổi huynh về cuối đội ngũ."
Thập Nhất lang vội im miệng.
Hắn ta đã trải qua nhiều năm trên chiến trường, tính cách trở nên điềm đạm hơn rất nhiều, chỉ vì người đối diện là nàng nên mới trở về là thiếu niên lang trẻ trung, tinh nghịch ngày xưa, luôn có rất nhiều điều muốn nói.
Cửu Ninh thành công làm cho Thập Nhất lang bình tĩnh lại, nàng gọi người hầu cận đến hỏi về Đa Đệ: "Vẫn chưa có tin báo trở lại sao?"
Người hầu cận lắc đầu, nói: "Theo ước tính, còn khoảng mười ngày nữa thì họ mới tới Trường An."
Cửu Ninh cười nhẹ, đuổi người hầu cận đi.
Hoài Lãng và Đa Đệ nào có đến Trường An? Rõ ràng họ đang đi đến đất Thục. ...
Nửa tháng sau.
Ở đất Thục xa xôi, tuyết đang tan để lộ ra lớp tuyết dưới cùng với sắc trắng tinh khôi. Trên đỉnh núi, tuyết vẫn trong suốt như trước, phủ một lớp trắng xóa. Dưới chân núi, mặt đất ấm áp, những cành khô đã bắt đầu nhú lên vài chồi non.
Thời tiết lúc ấm lúc lạnh, Đa Đệ lên đường suốt đêm nên không may bị cảm lạnh.
Nàng ta không dừng lại nghỉ ngơi, cùng Hoài Lãng không ngừng thúc ngựa, cuối cùng đã đến phủ Thành Đô trước Lý Chiêu.
Hoài Lãng tiến đến để tiếp ứng, trao đổi với Đa Đệ vài câu. Quay lại nhìn gương mặt đầy phong sương, đôi chân không đứng vững của Đa Đệ. Gã nói: "Ta sẽ vào thành thăm dò tình hình trước, ngươi đi tìm một y sĩ xem sao."
Đa Đệ lắc đầu: "Ta đi với ngươi, ta quen thuộc Dương gia."
Hoài Lãng cười hỏi: "Giờ ngươi còn có thể đi được không?"
Đa Đệ c.ắ.n môi, từ nhỏ nàng ta đã từng trải qua nhiều khó khăn, những chuyến hành trình dài mệt mỏi không phải là điều xa lạ với nàng ta, nàng ta vẫn kiên trì được. Tuy nhiên, Cửu Ninh đối xử với nàng ta thật sự rất tốt, trong những năm qua, ngoài những lúc phải vội vã ngược xuôi, nàng ta chủ yếu làm những công việc thoải mái và không mệt mỏi nhiều. Thói quen cuộc sống yên bình khiến nàng ta không chịu nổi sự mệt mỏi quá độ, giờ đây nàng ta bị ốm.
Nàng ta cảm thấy chính mình còn có thể kiên trì.
Hoài Lãng vẫy tay nói: "Với bộ dạng này của ngươi thì cũng không giúp được gì, ở lại ngoài thành nghỉ ngơi đi."
Đa Đệ cũng không kiên trì, gật đầu đồng ý.
Vân Mộng Hạ Vũ
Hoài Lãng giao nàng ta cho người tiếp ứng chăm sóc, rồi một mình vào thành.
--------------------------------------------------