"Vào chính sảnh?"
Người hầu thở dài, gật đầu, hạ giọng nói: "Dù ai có tới mời ngài, ngài chỉ cần an tọa, mọi chuyện sẽ có Đô đốc giải quyết."
Vân Mộng Hạ Vũ
Nghe thấy lời nói có ẩn ý, Cửu Ninh nhìn về phía cửa.
Chu đô đốc đang đứng nói chuyện với Chu thứ sử, khi thấy ánh mắt của nàng, ông liền nhếch miệng cười, xua tay ra hiệu không có chuyện gì nghiêm trọng, rồi cùng đoàn người xoay người đi về phía thư phòng của Chu thứ sử.
Chu đô đốc thoạt nhìn không mấy để tâm nhưng các phụ tá bên cạnh lại có biểu hiện khác thường.
Cửu Ninh đi về phía sân của Chu đô đốc, hỏi người hầu cận: "Có chuyện gì vậy? Có phải liên quan đến ta không?"
Vừa rồi, Chu thứ sử đã liếc nhìn về phía nàng, ánh mắt có phần cổ quái.
Chu đô đốc không giấu giếm Cửu Ninh, người hầu cận thật thà đáp: "Vừa rồi trong lúc tỷ thí, Tiết độ sứ Sơn Nam Đông Đạo đã phái người đưa tới minh thư, yêu cầu kết minh với nhà chúng ta, muốn làm việc chung với các hào tộc."
Cửu Ninh hơi ngạc nhiên, mặt mày lộ vẻ nghi hoặc.
Tiểu hoàng đế mới vừa nhậm chức, Tiết độ sứ cùng các thế lực như Đàm Châu, Kim Châu, Giang Châu đang trong tình trạng nội đấu. Giờ Tiết độ sứ lại đưa minh thư, muốn kết minh với Chu gia, vậy hẳn là một cơ hội tốt, đúng không?
Người hầu cận nói chuyện với giọng ngày càng trầm thấp: "Sứ quân tán thành kết minh... Nhưng Đô đốc kiên quyết phản đối."
Cửu Ninh hỏi: "Vì sao ngài ấy không đồng ý?"
Người hầu cận khẽ nâng mi mắt, ánh mắt nhanh ch.óng lướt qua mặt Cửu Ninh rồi vội vàng cúi đầu.
Cửu Ninh bước chân hơi chậm lại, trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Quả thực là điều không thể tưởng tượng được.
Nàng đi vào sân của Chu đô đốc, vẻ mặt bình thản, hỏi: "Tiết độ sứ có đưa ra điều kiện gì mà ngài ấy không thể chấp nhận?"
Người hầu cận bỗng nhiên nâng giọng, căm giận đáp: "Tiết độ sứ yêu cầu Huyện chúa đến Ngạc Châu, Đô đốc tất nhiên không thể đồng ý, đã từ chối bọn họ rồi."
Cửu Ninh ngây ra một lúc, cảm thấy vừa buồn cười lại vừa khó chịu.
Nàng quả thật có vẻ đẹp thiên phú, nhưng danh tiếng "đệ nhất mỹ nhân Trung Nguyên" chỉ bắt đầu lan truyền sau khi nàng mười bốn tuổi. Trước đó, phần lớn mọi người chỉ nghe danh nhưng chưa từng gặp nàng trực tiếp. Hiện tại nàng cũng không phải tuổi lớn, phụ t.ử Tiết gia còn chưa có ý đồ gì với nàng, vậy mà Tiết độ sứ từ đâu lại đột ngột xuất hiện?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-336.html.]
Lúc này, người hầu cận tiếp tục nói: "Mặc dù bọn họ chỉ muốn Huyện chúa đến Ngạc Châu làm con tin trong hai năm, cam đoan sẽ đối đãi tốt với Huyện chúa nhưng Đô đốc vẫn không yên tâm."
Cửu Ninh khẽ nhếch môi, cảm thấy nhẹ nhõm.
À, thì ra đối phương chỉ muốn đưa nàng đến Ngạc Châu làm con tin, chứ không phải vì sắc đẹp của nàng.
Đi ngang qua viện, Cửu Ninh đứng lại dưới bóng liễu bên hồ một lúc.
Ánh nắng ấm áp, gió nhẹ làm gợn sóng mặt hồ xanh biếc, làn nước lấp lánh, muôn điểm sáng lung linh nhảy nhót theo từng đợt sóng nhẹ, như thể cả hồ chứa đầy những vì sao.
Mấy tên hầu cận đứng bên cạnh một lúc, nghĩ rằng Cửu Ninh lại muốn phá hoại hoa cỏ trong vườn của Chu đô đốc, họ lập tức xắn tay áo, làm động tác như muốn cởi giày xuống hồ: "Lá sen mới nhú lên một chút mà nấu canh cá hấp thì ăn vừa ngon vừa ngọt, Huyện chúa muốn mấy lá?"
Cửu Ninh xua tay, mỉm cười nói: "Chờ hoa sen nở ta sẽ quay lại!"
Đám hầu cận đều cười.
Cửu Ninh bước vào chính sảnh, rồi rẽ thẳng vào trắc gian, ngồi xuống trường kỷ. Ngay lập tức, một tỳ nữ vén rèm bước vào, hầu hạ nàng cởi giày ủng, thắp huân hương, rồi xoa bóp chân và vai cho nàng.
Nàng nghiêng người dựa vào gối ôm, nhìn quanh một lượt.
Trắc gian là nơi Chu đô đốc thường nghỉ ngơi, chợp mắt và bàn bạc chuyện riêng với các phụ tá.
Trước đây nơi này được bài trí đơn giản, ngoài trường kỷ và chiếc bàn nhỏ, chỉ có một giá binh khí đặt ở góc phòng.
Sau này Cửu Ninh thường xuyên đến đây ăn cơm, thỉnh thoảng còn nán lại nửa ngày mới đi, đồ dùng trong trắc gian càng ngày càng nhiều.
Bên cạnh trường kỷ có thêm bàn hương và lư hương, trước cửa sổ đặt bàn cao, bắt đầu mỗi ngày đều có vài bình hoa tươi.
Gian trong có thêm đệm ngồi và giường nằm, bên cạnh trường kỷ có màn che, bên trong đặt giường mềm và gối thơm, dành riêng cho nàng ngủ trưa, khi Chu đô đốc và các phụ tá bàn bạc việc quan trọng thì nàng sẽ công khai trốn ở trong đó nghe lén.
Đối diện giá binh khí có thêm một bộ bàn sách và tủ sách cao, đôi khi nàng sẽ ngồi trước bàn sách đọc sách viết chữ.
Bên cạnh bàn sách là phòng cờ được vây quanh bởi bình phong gấp sáu khúc, Chu đô đốc lúc rảnh rỗi sẽ chơi cờ với nàng vài ván.
Hai ông cháu đều là những người không biết chơi cờ, chơi cờ với Chu thứ sử và Chu Gia Huyên thì thua nhiều thắng ít, hơn nữa mỗi lần thua đều rất t.h.ả.m hại. Nhưng trình độ của hai người lại ngang nhau, vì thế hai tổ tôn thường xuyên tụ họp chơi cờ cùng nhau, vừa đặt quân vừa không ngừng tâng bốc lẫn nhau.
--------------------------------------------------