"Huyện chúa có lòng Bồ Tát, đúng là người tốt, sẽ không làm khó chúng ta, ta đành mặt dày nhận lấy vậy."
Dân chúng xung quanh cũng thi nhau khen Cửu Ninh, còn giúp đỡ thu dọn đống bát đĩa vỡ trên mặt đất.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cửu Ninh trầm tư.
Chẳng trách Chu thứ sử lại coi trọng thanh danh như vậy, đôi khi thanh danh truyền ra ngoài vẫn có chỗ hữu dụng, dù nó có do nàng tạo ra.
Tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến, A đại phóng ngựa về báo: "Huyện chúa, Thập Nhất lang không sao ạ, có tráng sĩ đã chặn con ngựa bị hoảng sợ lại rồi."
Thập Nhất lang mất mặt ngay trước mặt Cửu Ninh nên đỏ mặt đến tận mang tai, nhưng vẫn phải cố nén ngượng ngùng để cảm ơn người đã cứu mình.
Cửu Ninh thúc ngựa tiến lên vài bước, ánh mắt đồng tình nhìn Thập Nhất lang tóc tai bù xù, người ngợm nhếch nhác sau khi lăn mấy vòng dưới đất: "Thập Nhất ca, huynh ngồi xe bò về trước nhé?"
Thập Nhất lang đỏ mặt tưởng chừng có thể nhỏ ra m.á.u: "Chỉ có tiểu nương t.ử mới ngồi xe bò thôi! Ta không ngồi!"
Cửu Ninh bật cười: "Tùy huynh, dù sao người vừa ngã xuống ngựa cũng không phải tiểu nương t.ử."
Mọi người xung quanh che miệng cười trộm.
Thập Nhất lang vừa giận vừa xấu hổ, giậm chân một cái nhưng còn chưa kịp nổi giận đã đau đớn hét lên, mặt nhăn lại vì quá đau.
Cửu Ninh không nói đùa nữa, ra hiệu cho A đại đưa Thập Nhất lang về phủ: "Đừng để huynh ấy ngã, các ngươi cẩn thận chút."
A Đại vâng dạ rồi đỡ Thập Nhất lang rời đi.
Cửu Ninh quay lại hỏi những người khác: "Tráng sĩ vừa cứu Thập Nhất lang đâu? Đã tạ ơn người ta chưa?"
Vừa dứt lời, có tiếng cười sang sảng vang lên dưới tán cây bên đường: "Không cần tạ ơn đâu, chỉ muốn xin Huyện chúa bát nước uống thôi."
Giọng nói trong trẻo, du dương, chỉ nghe cũng biết chủ nhân của nó là một lang quân trẻ trung, hoạt bát sáng sủa.
Cửu Ninh nhìn theo tiếng cười, đập vào mắt là đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh, khóe miệng nàng vô thức giật giật.
"Thì ra người ngăn con ngựa bị hoảng sợ lại là Tống lang."
Tống Hoài Nam mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời đầu hạ, rực rỡ nhưng lại xen chút dịu dàng khiến người ta như si như say.
Cửu Ninh vô thức liếc nhìn Đa Đệ đang đứng cách đó không xa, thấy nàng ta đang nhìn về phía Tống Hoài Nam, ánh mắt cực kỳ chăm chú thì không khỏi thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại Hạt Đậu Khả Ái - https://hatdaukhaai.com/he-thong-thanh-mau/chuong-345.html.]
Chuyện gì nên tới vẫn phải tới.
Tình yêu vốn là một chuyện rất kỳ diệu. Cửu Ninh chưa từng trải qua nhưng nàng hiểu một điều: Mỗi người có một sở thích riêng trong chuyện tình yêu, một khi đã vừa ý ai thì người khác có nói gì cũng vô ích.
Từ lần tình cờ gặp gỡ trong đình, Tống Hoài Nam đã nhiều lần tìm cách gửi mấy món đồ nhỏ cho Cửu Ninh nhưng nàng chưa từng để ý đến. Tống Hoài Nam phong lưu không nghiêm túc, chỉ muốn trêu chọc hết các tiểu nương t.ử trên đời này một lần. Không cần coi hành động của hắn ta là thật, bởi vì hắn ta chỉ muốn chơi đùa với nàng hoặc thông qua việc khiến nàng rung động để chứng minh sức quyến rũ của mình thôi.
Tóm lại, Tống Hoài Nam chẳng khác gì một kẻ nhàn rỗi, coi chuyện phong tình là sự nghiệp hàng đầu.
Chờ hắn ta nếm được mùi thất bại ở chỗ Đa Đệ thì mới biết điều.
Cửu Ninh quay sang căn dặn tùy tùng của Thập Nhất lang: "Các ngươi mời Tống lang về phủ uống chén trà."
Tống Hoài Nam thúc ngựa lên đường trường, tiến lại gần Cửu Ninh, khẽ cười nói: "Quý phủ đối xử với ân nhân như vậy sao?"
Cửu Ninh thản nhiên nói: "Đợi Thập Nhất ca khỏe lại, đích thân huynh ấy sẽ đến phủ cảm ơn lang quân."
Để tùy tùng tiếp đãi Tống Hoài Nam quả thực rất thất lễ nhưng nàng không muốn phí thời gian chơi bời với loại công t.ử đào hoa như hắn ta. Nàng bận lắm!
Tống Hoài Nam vẫn mỉm cười, trông có vẻ rất dễ tính, đang định nói gì đó thì nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp từ xa truyền tới. Không biết có mấy con khoái mã từ đâu đến đột nhiên vọt ra từ một con hẻm nhỏ, xông lên đường trường, chắn trước mặt Tống Hoài Nam.
Bọn họ đột nhiên xuất hiện khiến mọi người sững sờ, bầu không khí trở nên căng thẳng.
Người đi đầu giơ bội đao về phía Tống Hoài Nam, lạnh lùng nói: "Tống lang đã hứa sẽ không gây chuyện ở Giang Châu."
Tống Hoài Nam sầm mặt, nhìn xung quanh: "Họ Tô đến rồi à?"
Tiền lang nhướng mày: "Nếu Tống lang đã biết thì xin hãy tránh đường."
Tống Hoài Nam giận quá hóa cười: "Tô Yến ngạo mạn thật đấy!"
Nghe đến đây, Cửu Ninh biết Chu Gia Hành đã đến. Nhìn kỹ đám người cưỡi ngựa vừa vọt ra, sau khi nhận ra bọn họ nằm trong số những hầu cận của Chu Gia Hành, nàng không khỏi ngẩn người, lập tức thúc ngựa chuyển hướng, liên tục nhìn xung quanh.
"Lang chủ của các ngươi ở đâu?"
"Mời Huyện chúa đi theo ta."
Đám người cưỡi ngựa quay ngựa dẫn Cửu Ninh ngoặt vào một con hẻm nhỏ.
Bên kia, Tống Hoài Nam nghĩ không thể tỏ ra yếu thế trước mặt Cửu Ninh, còn đang do dự có nên đối đầu với Tô Yến hay không... Thì đã thấy nàng theo đám người cưỡi ngựa đi luôn mà chẳng thèm quay đầu lại.
--------------------------------------------------